"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:9719304
Đang truy cập:278

ĐẤNG CHRIST Ở TRONG ANH EM

 




Đấng Christ ở trong anh em, là niềm hy vọng về vinh quang. (Cô-lô-se 1:27)
Điều này có nghĩa là gì? Không phải là tôi đến trước mặt Chúa và thưa rằng: "Con có động cơ trong sạch; con rất trung thực, sốt sắng và tận tâm, và mọi ý định của con đều tốt đẹp nhất." Hãy thôi nói những điều vô nghĩa ấy đi. Thật là dại dột khi nói như vậy. Chúng ta không thực sự hiểu chính mình. Chỉ có Đức Chúa Trời mới biết sự thật về chúng ta, và chẳng có điều nào trong những thứ kể trên có chỗ đứng hay được Ngài kể đến dù chỉ trong khoảnh khắc. Vấn đề cốt yếu là: liệu tôi có nhận ra rằng Thập Tự Giá của Chúa Giê-xu chính là sự đập tan và chấm dứt con người cũ của tôi—cả phần tốt lẫn phần xấu—để tôi không còn trưng ra bất cứ điều gì trước mặt Chúa nữa hay không? Tôi hoàn toàn có khả năng phạm những điều tồi tệ nhất, cũng như bất kỳ tạo vật nào khác trong công trình sáng tạo của Đức Chúa Trời.
Bất cứ ai giữ thái độ cho rằng mình không thể phạm những điều tồi tệ nhất đều đang tự lừa dối mình một cách sâu sắc. Chúng ta không biết được sức mạnh tiềm ẩn trong bản chất mình cho đến khi bị đặt vào thử thách. Nếu chúng ta chưa từng phạm những điều tồi tệ nhất, ấy là nhờ lòng thương xót của Đức Chúa Trời đã không để chúng ta rơi vào hoàn cảnh đó, chứ mầm mống ấy vẫn luôn hiện hữu trong ta. Chúa đã chỉ rõ nguyên tắc này khi Ngài phán: "Kẻ nào ghét anh em mình là kẻ giết người." Đó cùng là một bản chất. Chỉ cần đẩy sự việc đi xa hơn một chút, khơi dậy cơn giận dữ đến mức độ nào đó, hay đặt bản chất ấy vào những hoàn cảnh cụ thể, bạn sẽ khám phá ra rằng mình có khả năng làm những điều mà trước đây bạn từng vô cùng kinh hãi khi nghĩ đến.
Bạn và tôi cần phải hạ mình xuống trước mặt Đức Chúa Trời và thừa nhận rằng mình có khả năng phạm những điều tồi tệ nhất, thay vì khăng khăng giữ lấy cái lý lẽ của riêng mình. Dưới cái nhìn của Đức Chúa Trời, Đấng duy nhất đúng đắn là Đấng Christ. Đấng duy nhất an toàn là Đấng Christ, và do đó, Đấng duy nhất được Ngài chấp nhận chính là Đấng Christ. Chỉ khi bạn và tôi—trong sự tan vỡ, yếu đuối, ý thức rõ về sự bất lực và lòng khiêm nhường của chính mình—bằng đức tin bám chặt lấy Đấng Christ, thì chúng ta mới tìm thấy lối thoát, sự giải cứu và sự cứu rỗi. Chúng ta cần nhìn thấu đằng sau những lời phán của Đức Chúa Trời để thấy được những điều vĩ đại hơn nhiều so với ý nghĩa bề mặt của ngôn từ. "Ta sẽ đoái đến người nghèo khổ, người có lòng ăn năn hối cải và run rẩy trước lời Ta." Câu phán ấy bao hàm tất cả những gì chúng ta đang bàn luận ở đây. Ngài sẽ đoái nhìn đến ai? Đến người không bao giờ nói: "Tôi đúng!", mà là người nói: "Tôi có thể sai lầm tột cùng như bất kỳ ai; chẳng có điều xấu xa nào mà tôi không thể phạm phải; nền tảng duy nhất của tôi là Đấng Christ; xin Chúa giúp tôi, Đấng Christ chính là nền tảng của tôi!" Đứng trên Đấng Christ nghĩa là luôn nhận thức và thừa nhận rằng bất kỳ nền tảng nào khác—tức là chính bản thân chúng ta—đều là nền tảng đầy nguy hiểm. Ngài hoàn toàn khác biệt; có một vực thẳm ngăn cách lớn lao, không hề có sự giao thoa hay chồng lấp nào. Giữa Đấng Christ và chúng ta là một vực sâu thăm thẳm. Đức Chúa Trời không bao giờ coi vực thẳm ấy là nơi có thể bắc cầu nối liền; nhưng tạ ơn Chúa, Ngài sẽ đặt Đấng Christ vào trong chúng ta qua Đức Thánh Linh. Và mặc dù hai bên vẫn mãi tách biệt, nhưng một ngày kia, tạo vật cũ sẽ qua đi, còn những gì thuộc về Đấng Christ—đã được Ngài kiến ​​tạo trong chúng ta—sẽ còn lại mãi mãi

 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2