"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:9218180
Đang truy cập:152

Lều bên ngoài trại




Xuất Ê-díp-tô Ký 33:7-11,

“Môi-se lấy lều dựng bên ngoài trại, xa khỏi trại, và gọi đó là Lều Hội họp. Và xảy ra rằng, mọi người tìm kiếm Đức Giê-hô-va đều đi ra Lều Hội họp ở bên ngoài trại” (Xuất Ê-díp-tô Ký 33:7-8).

Người đọc sẽ hiểu rằng đây không phải là chiếc lều mà mô hình và chi tiết đã được mô tả cho Môi-se trên núi, mà là một chiếc lều được dùng làm lều hội họp, nơi Đức Chúa Trời sẽ gặp gỡ những người tìm kiếm Ngài; một chiếc lều được dựng bên ngoài trại để đáp ứng nhu cầu hiện tại do tội lỗi của dân chúng.

Rõ ràng, Môi-se không nhận được chỉ thị trực tiếp từ Chúa cho hành động này. Thay vào đó, đó là kết quả của một phán xét thuộc linh xem xét cả bản chất của Đức Chúa Trời và tình trạng của dân chúng. Được Đức Chúa Trời chỉ dẫn, ông cảm thấy rằng Chúa không thể tiếp tục ngự giữa một trại bị ô uế bởi sự hiện diện của con bê vàng. Vì vậy, ông đã lập một nơi ở bên ngoài trại, cách xa trại, và gọi đó là Lều Hội họp.

Điều này hoàn toàn khác với những gì Đức Chúa Trời đã phán với Môi-se: “Chúng sẽ xây cho Ta một nơi thánh, và Ta sẽ ở giữa chúng” (Xuất Ê-díp-tô Ký 25:8). Dân Y-sơ-ra-ên không còn đóng trại xung quanh Chúa như trung tâm nữa, mà Chúa giờ đây ở bên ngoài, và vì vậy “ai tìm kiếm Chúa thì đều đi ra lều hội họp, ở bên ngoài trại”. Cuộc gặp gỡ với Đức Chúa Trời như vậy trở thành vấn đề cá nhân, và người thờ phượng chân chính đã ở trong vùng đất tách biệt khỏi trại đã thừa nhận một thần giả.

Đây là một nguyên tắc vô cùng quan trọng, vì con cái Y-sơ-ra-ên, theo lời xưng nhận của họ, là dân của Đức Chúa Trời; thế mà họ đã sa vào tình trạng gian ác đến nỗi Đức Chúa Trời không thể ở giữa họ được nữa. Điều này cũng tương tự như thời kỳ sau này, như chúng ta thấy trong Thư Hê-bơ-rơ. Vì vậy, lời khuyên ở đó là: “Chúng ta hãy đi ra ngoài trại mà cùng với Ngài, chịu sự sỉ nhục của Ngài” (Hê-bơ-rơ 13:13).

Do đó, chúng ta kết luận rằng bất cứ khi nào danh Chúa bị xúc phạm và quyền uy của Ngài bị coi thường giữa dân Chúa, người kính sợ Chúa, người mong muốn thờ phượng Chúa trong tinh thần và lẽ thật, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui khỏi mọi điều thuộc về phe đó. Bước đi như vậy chắc chắn đòi hỏi thẩm quyền của Lời Chúa—ngọn đèn duy nhất soi đường cho bước chân chúng ta trong bóng tối bao quanh, vì đó là nguồn sáng duy nhất của chúng ta trong ngày gian ác đó. Tuy nhiên, việc áp dụng Lời Chúa vào một tình huống cụ thể phải là vấn đề của sự khôn ngoan và hiểu biết thuộc linh thông qua Đức Thánh Linh.
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2