2 Sử ký 34:18-19; Giê-rê-mi 36:23-24.
Chúng ta phản ứng như thế nào khi nghe hoặc đọc lời Chúa? Chúng ta đón nhận lời Chúa ra sao? Lời Chúa có chạm đến lòng và lương tâm chúng ta, hay chỉ đến tai chúng ta? Lời Chúa có tìm thấy những tấm lòng sẵn sàng đón nhận trong chúng ta, hay chúng ta thờ ơ hoặc thậm chí chống đối lời Chúa? Chúng ta là những người nghe mà quên, hay là những người làm theo lời Chúa (Gia-cơ 1:23, 25)?
Sử dụng ví dụ về hai vị vua từ Giu-đa, chúng ta sẽ xem xét hai phản ứng rất khác nhau đối với lời Chúa và rút ra một hoặc hai bài học hữu ích cho đời sống đức tin thực tiễn của chúng ta.
“Sa-phan, thầy thông luật, báo với vua rằng: ‘Thầy tế lễ Hi-ki-a đã đưa cho tôi một cuốn sách.’ Sa-phan đọc sách ấy trước mặt vua. Khi vua nghe lời luật pháp, vua xé áo mình ra.” (2 Sử ký 34:18-19)
Giô-si-a là một vị vua của Giu-đa, người đã tìm kiếm Đức Chúa Trời của tổ phụ mình từ khi còn trẻ (câu 3). Đức Chúa Trời không để lòng khao khát này không được đáp lại. Ngài đã sắp đặt để vào thời của ông, Sách Luật pháp được tìm thấy (câu 14). Sau khi cuốn sách đã qua tay nhiều người, Sa-phan, người ghi chép, cuối cùng đã đọc nó cho nhà vua nghe. “Và xảy ra, khi nhà vua nghe những lời của Luật pháp, thì ông xé áo mình ra” (câu 19). Những lời được đọc to đã chạm đến tận đáy lòng nhà vua. Lòng và lương tâm ông vô cùng xúc động. Để bày tỏ nỗi buồn của mình, ông đã xé áo mình ra, thể hiện ra bên ngoài nỗi buồn trong lòng ông.
Phản ứng của Giô-si-a cho thấy ông hiểu những lời của Luật pháp đến từ Đức Chúa Trời và đã coi trọng chúng. Ông để cho chúng nói với lòng và lương tâm mình với tất cả quyền năng và sự nghiêm khắc của chúng, cúi đầu trước chúng và thành tâm ăn năn. Kết quả là, nỗi buồn về việc coi thường Luật pháp và nỗi sợ hãi về cơn thịnh nộ chính đáng của Đức Chúa Trời đã tràn ngập lòng và lương tâm ông. Giô-si-a đã khiêm nhường vì tội lỗi của chính mình, nhưng ông cũng đồng cảm với tội lỗi của dân mình. Đây là thái độ trong lòng mà chúng ta cũng nên biết.
Cuộc đời sau này của Giô-si-a cho thấy rằng từ thời điểm đó trở đi, ước muốn chân thành của ông là tuân theo lời Luật pháp trong mọi việc. Hơn nữa, việc hướng dẫn toàn dân tuân giữ các điều răn của Đức Chúa Trời là điều vô cùng quan trọng đối với ông. Đức Chúa Trời có thể đã dùng ông để dẫn dắt dân Ngài đến sự ăn năn và thực hiện một công việc cải cách vĩ đại. Thật không may, điều này chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn và chủ yếu là vấn đề của nhà vua.
“Và xảy ra, mỗi khi Giê-hít-đi đọc ba hoặc bốn cột, nhà vua sẽ dùng dao của người ghi chép cắt chúng và ném vào lửa trong lư hương, cho đến khi toàn bộ cuộn sách bị thiêu rụi trong lửa lư hương. Và nhà vua cùng tất cả các đầy tớ của ông, những người nghe tất cả những lời này, không sợ hãi, cũng không xé quần áo của mình.” (Giê-rê-mi 36:23-24)
Vào thời vua Giê-hô-gia-kim, con trai của Giô-si-a, tiên tri Giê-rê-mi được Đức Chúa Trời sai viết lại trên một cuộn giấy tất cả những lời Đức Chúa Trời đã mặc khải cho ông và đọc cho dân chúng nghe (câu 2). Ba-rúc, tôi tớ của Giê-rê-mi, liền đọc từ cuộn giấy đó cho dân chúng tụ họp trong đền thờ nghe (câu 10). Cảm động bởi những lời mình đã nghe, Mi-ca-gia, cháu nội của Sa-phan, liền đến cung điện vua, nơi tất cả các quan lại Giê-ru-sa-lem đang tụ họp, và thuật lại cho họ tất cả những lời mình đã nghe (câu 13). “Và xảy ra khi họ nghe tất cả những lời ấy, thì họ nhìn nhau kinh sợ và nói với Ba-rúc rằng: ‘Chúng ta phải thuật lại tất cả những lời ấy cho vua’” (câu 16).
Nhưng phản ứng của vua thì hoàn toàn khác! Không giống như Mi-ca-gia và các quan lại, những người kinh hãi trước những gì họ đã nghe, vua không hề tỏ ra lo lắng chút nào (câu 24). Trái lại! Phản ứng khinh miệt của ông đã cho thấy ông nghĩ gì về lời Chúa: "Và xảy ra, mỗi khi Giê-hốt đọc ba hoặc bốn cuộn sách, vua liền dùng dao của người ghi chép cắt chúng ra và ném vào lửa trong lư hương, cho đến khi toàn bộ cuộn sách bị thiêu rụi trong lửa của lư hương" (câu 23).
Trong khi chúng ta thấy sự khiêm nhường và ăn năn chân thành nơi cha ông là Giô-si-a khi đáp lại lời Chúa, thì chúng ta lại thấy sự kiêu ngạo và lòng chai lì nơi Giê-hô-gia-kim. Ông đã nổi loạn chống lại thông điệp của Chúa và từ chối để nó chạm đến lương tâm mình. Lòng ông đã và vẫn chai lì. Thay vì phục tùng sự phán xét của Chúa, ông đặt mình lên trên đó, tin rằng mình có thể dễ dàng bác bỏ và vô hiệu hóa lời Chúa. Một tình trạng đáng buồn đã dẫn đến việc Chúa loan báo về sự phán xét sắp xảy ra (câu 30-31)!
Giô-si-a và Giê-hô-gia-kim chỉ có Luật Môi-se. Ngược lại, chúng ta đang nắm giữ trong tay Lời Chúa hoàn hảo, trong đó Đức Chúa Trời đã bày tỏ trọn vẹn chính Ngài và trong đó chúng ta có thể nhận biết ý muốn của Ngài cho cuộc đời mình. Nhưng cũng như thái độ của chúng ta đối với Lời Chúa đã quan trọng đối với Giô-si-a và Giê-hô-gia-kim thời đó, thì thái độ của chúng ta đối với Lời Chúa ngày nay cũng vô cùng quan trọng. Chúng ta có coi những lời trong Kinh Thánh chỉ là lời của con người hay là lời đến từ Đức Chúa Trời và có thẩm quyền trên đời sống chúng ta (1 Tê-sa-lô-ni-ca 2:13)? Chúng ta có cho phép Lời Chúa nói với tấm lòng và lương tâm của mình không?