“Hãy kéo tôi: Chúng tôi sẽ chạy theo Ngài” (NhạcCa 1:4).
Cô dâu trong Nhã Ca nói như vậy. Những lời thật tuyệt vời! Nỗi khát khao Chúa được thể hiện thật lớn lao! Ngài hẳn phải quý giá biết bao đối với tấm lòng khi nói như vậy! Ở đây, chân lý được bày tỏ là ước muốn hiểu biết Chúa của chúng ta càng lớn mạnh khi chúng ta càng gần gũi với Ngài. Chúng ta càng gần gũi với Ngài, chúng ta càng khao khát được gần gũi với Ngài hơn.
Không ai trên đất biết Ngài rõ như Sứ đồ Phao-lô, thế mà trong những năm cuối đời, ông vẫn có một ước muốn ngày càng lớn lao để biết Ngài (Phi-líp 3:10). Không một tín hữu nào khác nhận thức được mình thuộc về Chúa như Phao-lô, thế mà ước muốn cháy bỏng của ông là được có Chúa (câu- -8-). Phải, ông thực sự có thể nói: “Vì đối với tôi, sống là Christ, chết là lợi” (Phi-líp 1:21). Và điều này, ngay cả khi ông bị giam cầm ở Rô-ma.
Vinh quang nơi Đức Chúa Giê-su thật phong phú đến nỗi chúng ta không bao giờ có thể hiểu thấu Ngài. Thật vậy, càng chiêm ngưỡng vinh quang của Ngài, càng nếm trải trọn vẹn tình yêu thương của Ngài, chúng ta càng được mời gọi thốt lên từ tận đáy lòng rằng: “Điều đó vượt quá sự hiểu biết của chúng ta.” Có những chiều cao và chiều sâu, chiều rộng và chiều dài mà chúng ta không bao giờ có thể hiểu được. Trong sự hiện diện của Ngài, người ta trải nghiệm niềm vui đến nỗi ngay cả khi đang tận hưởng điều đó, người ta vẫn khao khát một mối thông công mật thiết hơn nữa với Ngài. “Hãy kéo con đi; chúng con sẽ chạy theo Ngài.” Cũng vậy trong Thi thiên 63, nơi Đa-vít kêu lên: “Lạy Đức Chúa Trời, Ngài là Đức Chúa Trời của con; buổi sáng con tìm kiếm Ngài; linh hồn con khát khao Ngài, thân xác con mệt mỏi vì Ngài” (câu 2--). Và trong câu 8, ông nói: “Vì Ngài đã là sự giúp đỡ của con; con sẽ hát mừng dưới bóng cánh Ngài; linh hồn con bám chặt vào Ngài.” Những lời thật vinh hiển.
Liệu chúng ta, anh chị em, có thể nói như vậy không? Chúng ta có biết nỗi khao khát này từ kinh nghiệm không? Có một mối liên hệ tuyệt vời giữa việc Chúa kéo chúng ta đến gần và việc chúng ta chạy theo Ngài. Chúng ta sẽ chạy theo Ngài. Chúa Giê-su, chỉ mình Ngài, là đối tượng được nhìn thấy, là Đấng mà chúng ta theo đuổi và tìm kiếm. Không phải đức hạnh, tình yêu, đức tin của chúng ta, hay thậm chí những người tốt nhất và cao quý nhất trên trái đất mà tâm hồn chúng ta khao khát. Chỉ có Ngài mà thôi. Điều này cũng được diễn tả tuyệt đẹp trong Thi thiên 16. Ở đó là nỗi khát khao trong lòng Đa-vít: "Hỡi linh hồn ta, ngươi đã thưa cùng Chúa rằng: 'Chúa là Chúa'", và "Ta luôn luôn đặt Chúa trước mặt ta" (câu 2, -8--). Không ai xứng đáng với điều này. Chỉ có Ngài. Đấng đã chuộc chúng ta bằng huyết của Ngài. Chỉ mình Ngài mới xứng đáng với toàn bộ tấm lòng, toàn bộ cuộc sống và toàn bộ sức mạnh của chúng ta.
Chúng ta sẽ bước đi trên con đường hạnh phúc nếu điều này thực sự đúng với chúng ta mọi lúc. Khi đó, chúng ta cũng sẽ giữ mình tách biệt khỏi mọi thứ không đến từ Ngài.
Còn một điểm quan trọng khác cần xem xét. Đấng kéo chúng ta đi trước chúng ta. Chúa đi trước dân Ngài trong hoang mạc này. Ngài nhìn thấy những nguy hiểm trước khi chúng ta nhận ra. Thật vậy, Ngài bảo vệ chúng ta khỏi hàng ngàn mối nguy hiểm, ngay cả những mối nguy hiểm mà chúng ta không biết hoặc không ngờ tới. "Khi người chăn chiên đã đem hết chiên mình ra, thì người ấy đi trước, và chiên theo sau vì biết tiếng người ấy" (Giăng 10:4). Khi kẻ thù đặt bẫy và chướng ngại vật trên đường đi của chúng ta, khiến chúng ta dễ vấp ngã, thì người dẫn dắt thiêng liêng của chúng ta vẫn ở đó. Ngài nhìn thấy những nguy hiểm và dẫn chúng ta đi trên một con đường khác để chúng ta có thể tránh được những mưu kế xảo quyệt của kẻ thù. Thật là một đặc ân khi có Ngài làm người dẫn dắt và người chăn chiên của chúng ta. Con mắt đức tin nhìn thấy Ngài đi trước chúng ta, và trái tim yêu mến Ngài đập vì Ngài. Trong Ngài, mọi niềm vui và sức mạnh đều được tìm thấy. Chỉ có Ngài mới giúp chúng ta bước đi trên con đường hẹp dẫn đến thiên đàng.
“Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn luôn chỉ đi theo Ngài mà thôi.” Nguyện xin đó là lời cầu xin trong lòng chúng ta.