Ê-sai 40 bắt đầu phần thứ ba của sách này. Chương này đánh dấu một bước ngoặt quan trọng. Sau những phần trước thường tập trung vào sự phán xét, phần này bắt đầu bằng sự an ủi dành cho dân Chúa. Trọng tâm là sự vĩ đại và lòng trung tín của Đức Chúa Trời. Với điều này, Đức Chúa Trời muốn khích lệ dân Ngài. Từ câu 27 đến câu 31 tạo thành kết luận cá nhân của chương này: Trong những câu này, Đức Chúa Trời không chỉ được mô tả một cách khách quan về sự vĩ đại của Ngài, mà còn được đưa vào lòng người tin một cách chủ quan. Điều áp dụng cho Y-sơ-ra-ên và phần còn lại, chúng ta muốn áp dụng một cách thực tiễn cho chính mình trong phần tiếp theo.
Câu 27: “Tại sao ngươi nói, Gia-cốp, và tại sao ngươi nói, Y-sơ-ra-ên, ‘Đường lối của tôi bị giấu kín khỏi Chúa, và quyền lợi của tôi bị Đức Chúa Trời coi thường’?”
Ở đây, trạng thái nội tâm của người tin Chúa trở nên rõ ràng. Đức Chúa Trời biết người ấy. Có những câu hỏi nghi ngờ. Con đường dường như bị che khuất, và suy nghĩ có thể nảy sinh: Đức Chúa Trời không thấy tôi và không để ý đến tôi. Công lý dường như nằm ngoài tầm với của Chúa, và người ta có thể nghĩ: Chúa không can thiệp. Những câu hỏi này không cho thấy sự hoài nghi hoàn toàn, mà là một đức tin nản chí. Người nghi ngờ nghĩ rằng Chúa ở xa. Tuy nhiên, vấn đề không phải là Chúa thụ động, mà là tấm lòng đánh giá sai về Ngài. Những khó khăn dường như lớn hơn Chúa. Nhận thức chủ quan thay thế chân lý khách quan.
Chúng ta biết rằng con đường của chúng ta không hề che giấu được Chúa và không gì thoát khỏi Ngài. Chúa luôn nhìn thấy chúng ta—ngay cả khi chúng ta cảm thấy ngược lại. Ngài không quên chúng ta. Ngài thấy được đường lối của chúng ta và sẽ can thiệp thay mặt chúng ta vào thời điểm của Ngài. Ngài trung tín và xứng đáng nhận được sự tin tưởng của chúng ta.
Câu 28: “Các ngươi không biết sao? Hay các ngươi chưa từng nghe sao? Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời hằng hữu, là Đấng Tạo Hóa của tận cùng trái đất; Ngài không mệt mỏi, chẳng ai thấu suốt được sự hiểu biết của Ngài.”
Sau khi phơi bày tấm lòng của người tin đang nghi ngờ, Chúa giờ đây đưa ra câu trả lời. Ngài không buộc tội, nhưng trước hết nhắc nhở họ rằng Ngài là Đức Giê-hô-va, nghĩa là Đấng không bao giờ thay đổi. Bản chất của Ngài được mô tả qua bốn điểm chính:
Ngài là Đức Chúa Trời vĩnh hằng: Trong khi con người chúng ta hữu hạn và chỉ nhìn thấy một khoảng thời gian ngắn, Ngài vượt trên thời gian và do đó vượt trên mọi hoàn cảnh. Ngài nhìn thấy mọi sự theo cách mà chúng ta không thể (xem Ê-sai 40:10).
Ngài là Đấng Tạo Hóa của tận cùng trái đất: Trong khi con người chúng ta bị giới hạn về khả năng, quyền năng của Đức Chúa Trời là vô hạn. Không có gì là không thể đối với Đấng Tạo Hóa của trời và đất (Giê-rê-mi 32:17).
Ngài không mệt mỏi hay kiệt sức: Không giống như con người chúng ta, Đức Chúa Trời không biết đến sự mệt mỏi. Chúa không ngủ cũng không chợp mắt. Ngài không có giới hạn nào như vậy (xem Thi Thiên 121:3-4).
Sự hiểu biết của Ngài là vô cùng sâu sắc: Không giống như con người chúng ta, Đức Chúa Trời không nhận thức một cách rời rạc và không hoàn hảo, mà nhìn thấy mọi sự mọi lúc (xem Thi Thiên 147:5). Do đó, đường lối của Ngài cũng cao hơn những gì chúng ta hiểu biết (xem Ê-sai 55:8-9).
Sai lầm của chúng ta thường nằm ở khuynh hướng so sánh Đức Chúa Trời với chính mình mà không đánh giá Ngài dựa trên chính Ngài. Nhưng Đức Chúa Trời không yếu đuối, không mệt mỏi, và không bao giờ quên mọi sự. Chúng ta có thể kiệt sức, yếu đuối và không hiểu được mọi việc – nhưng Đức Chúa Trời thì không thể.
Câu 29: “Ngài ban sức mạnh cho kẻ mệt mỏi, thêm sức cho kẻ yếu đuối.”
Giờ đây, một điểm quan trọng cần lưu ý: Đức Chúa Trời không chỉ mạnh mẽ, mà Ngài còn ban sức mạnh. Chúng ta nhận thấy rằng Đức Chúa Trời không mong đợi chúng ta phải mạnh mẽ từ chính mình. Ngài biết rằng chúng ta yếu đuối và có giới hạn. Điều kiện tiên quyết để có quyền năng thiêng liêng chính là chúng ta phải thừa nhận sự yếu đuối và giới hạn của chính mình (2 Cô-rinh-tô 12:10). Quyền năng của Đức Chúa Trời không bao giờ đến từ sự tự tin, mà đến từ sự nhận thức về sự phụ thuộc của chúng ta vào Ngài. Sự yếu đuối của chúng ta không phải là vấn đề đối với Đức Chúa Trời, mà là điểm khởi đầu của Ngài. Câu chuyện về Ghê-đê-ôn minh họa điều này một cách mạnh mẽ.
Câu 30: “Ngay cả những người trẻ tuổi cũng mệt mỏi và ngất xỉu, và những người thanh niên ngã xuống.”
Những người trẻ tuổi đại diện cho sức mạnh tự nhiên. Chúng ta mong đợi họ mạnh mẽ và kiên cường. Tuổi trẻ là hình ảnh của năng lượng tự nhiên, và thanh niên là hình ảnh của khả năng con người. Tuy nhiên, ngay cả họ cũng có giới hạn: họ mệt mỏi, kiệt sức và suy sụp. Mọi thứ đến từ một người đều hữu hạn và có giới hạn—ngay cả những gì dường như là tốt nhất. Chúng ta phải học rằng sức mạnh tự nhiên thôi là chưa đủ. Tự tin sẽ làm kiệt sức—niềm tin vào Chúa sẽ nâng đỡ.
Câu 31: “Nhưng những ai trông đợi Chúa sẽ được thêm sức, họ sẽ bay cao như chim ưng, họ sẽ chạy mà không mệt mỏi, họ sẽ đi mà không ngã quỵ.”
Đây là kết luận và đồng thời là đỉnh điểm. Đó là việc đặt trọn niềm tin vào Đấng Vĩnh Hằng. Chờ đợi là tin tưởng vào sự mong đợi, phụ thuộc mà không thiếu kiên nhẫn, và tập trung vào Chúa—chứ không phải vào hoàn cảnh cuộc sống. Những người chờ đợi và tin cậy Chúa không lãng phí thời gian—họ được thêm sức mạnh thuộc linh.
Câu Kinh Thánh này sử dụng hai hình ảnh tuyệt vời:
Bay cao như chim ưng: Điều này nói về việc cho phép bản thân được nâng đỡ vượt lên trên hoàn cảnh bởi Đức Thánh Linh và để...Hãy nhìn mọi việc từ góc nhìn trên cao. Mọi thứ thường trông khác hẳn khi nhìn từ trên xuống so với nhìn từ dưới lên. Chim đại bàng không bay bằng sức mạnh của chính nó, mà khéo léo tận dụng luồng khí nóng bốc lên. Sức mạnh mà nó dùng để bay không chủ yếu đến từ bên trong mà từ bên ngoài. Đây chính là điều bí ẩn của đời sống Cơ Đốc.
Đi bộ và chạy mà không mệt mỏi và uể oải: Mệt mỏi liên quan đến sự suy giảm năng lượng thể chất. Uể oải liên quan nhiều hơn đến động lực bên trong. Cả hai thường đi đôi với nhau. Những người đi bộ và chạy mà không mệt mỏi và uể oải có sức mạnh để sống và phục vụ. Sức mạnh không đến từ hoạt động, mà đến từ mối quan hệ và sự tập trung vào Chúa.
Đức Chúa Trời vĩ đại và quyền năng không đặt ra những yêu cầu mà chúng ta không thể đáp ứng đối với những người nghi ngờ và mệt mỏi, mà đặt ra những yêu cầu đó bằng quyền năng. Chúng ta chỉ cần học cách tin cậy Ngài