Chúa sửa phạt người Ngài yêu thương, và Ngài sửa trị mọi người mà Ngài nhận làm con. (Hê-bơ-rơ 12:6)
Mục đích của việc làm con là gì? Đó là đưa chúng ta đến vị trí có trách nhiệm thuộc linh. Chúa không bao giờ đặt trách nhiệm lên những người “có chức quyền”, mà chỉ lên những người con. Vì vậy, Ngài phải huấn luyện chúng ta như những đứa con để phát triển tình con cái trong chúng ta, để đưa chúng ta đến vị trí mà chúng ta có thể gánh vác trách nhiệm cho Chúa. Ngài tìm cách đưa chúng ta đến trạng thái trưởng thành thuộc linh, đến sự phát triển trọn vẹn. Điều này không thể được thực hiện trong một trường Kinh Thánh nào đó, hoặc bằng cách đưa người ta vào “chức vụ”. Chúa không bao giờ làm việc theo cách thức chính thức. Vâng, Chúa có đưa chúng ta vào trường học của Ngài. Ngài cũng có thể đưa chúng ta vào trường học của Ngài trong một số viện đào tạo. Và đó là một điều phước nếu Ngài làm như vậy.
Nhưng trường học của Chúa rất khác với hoạt động học thuật đơn thuần. Lời Chúa phán: “Hỡi con ta, chớ xem thường sự sửa phạt của Chúa, chớ nản lòng khi bị Ngài quở trách; vì Chúa yêu thương ai thì Ngài sửa phạt người đó, và đánh đòn mọi con trai mà Ngài nhận lấy.” Hãy chú ý đến cụm từ này: “người mà Ngài tiếp nhận”. Nghĩa chính xác trong tiếng Hy Lạp không phải là “tiếp nhận”, mà là “người mà Ngài đặt vào vị trí”. Đó là vấn đề về vị trí. Chúa đang tìm cách phát triển trong chúng ta một trạng thái mà ở đó Ngài có thể tin tưởng chúng ta. Khi Chúa tương tác với chúng ta, đằng sau đó là một sự bảo đảm tuyệt vời rằng Ngài sẽ đặt niềm tin vào chúng ta. Ngài đang đưa chúng ta vào một vị trí đáng tin cậy. Chúng ta không chỉ muốn làm đầy tớ, những mảnh ghép của một cỗ máy, mà là những người con đã trở nên một với Cha, và trong tay những người mà Ngài có thể giao phó trách nhiệm thuộc linh. Khi chúng ta thực sự nhận ra điều này, chúng ta bắt đầu hiểu tại sao Chúa lại tương tác với chúng ta như vậy. Nhưng bởi vì Chúa ở trong đó, chúng ta biết rằng kết cục chắc chắn sẽ đến. Ngài sẽ dẫn dắt con cái Ngài vượt qua mọi khó khăn.