"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:8665822
Đang truy cập:168

Tôi biết Đấng Cứu Chuộc tôi hằng sống


 
 

Gióp 19:25-27


Gióp đã mất mát quá nhiều, đang chịu đựng một căn bệnh khủng khiếp, và không tìm thấy sự an ủi nào ở bất cứ đâu. Ông không hiểu tại sao Đức Chúa Trời lại giáng tất cả những điều này xuống trên ông, người công chính. Trong Gióp chương 19, ông mô tả bằng hình ảnh sống động tình cảnh và cảm xúc của mình:
Ông giống như người bị vu oan (Gióp 19:6-7).
Ông cảm thấy như một con vật, bất lực vùng vẫy trong lưới (Gióp 19:6).
Ông giống như một kẻ lang thang ban đêm, đi loanh quanh trong một khu vực có hàng rào (Gióp 19:8).
Ông cảm thấy như một vị vua mà quần áo và vương miện lộng lẫy đã bị xé toạc (Gióp 19:9).
Nó giống như một ngôi nhà đã bị phá hủy hoàn toàn, kể cả những khoảng sân xanh (Gióp 19:10).
Ông cảm thấy như một người sống trong lều vô hại bị bao vây bởi quân thù (Gióp 19:12).
Ông cảm thấy như thể mình đang bị thú dữ xé xác (Gióp 19:22).
Gióp cũng nói rõ rằng ông không nhận được sự giúp đỡ nào từ con người trong thời gian khó khăn này:
Những người đồng hương quay lưng lại với ông (Gióp 19:13).
Những người quen biết không còn nhận ra ông nữa (Gióp 19:13).
Họ hàng không đến thăm ông (Gióp 19:14).
Những người tâm phúc không quan tâm đến ông (Gióp 19:14).
Các đầy tớ từ chối ông (Gióp 19:15-16).
Vợ ông không thể chịu đựng được tình trạng của ông nữa (Gióp 19:17).
Anh chị em của ông không thể chịu đựng được bệnh tật của ông (Gióp 19:17).
Ngay cả những đứa trẻ nhỏ trong khu phố cũng khinh thường ông (Gióp 19:18).
Những người bạn thân nhất cũng khinh bỉ ông (Gióp 19:19). Cuối cùng, ông mô tả tình trạng thể chất đáng thương của mình: Ông chỉ còn da bọc xương (Gióp 19:20).
Gióp tin rằng ông không còn gì để mong đợi trong cuộc đời này. Có lẽ các thế hệ tương lai sẽ quan tâm đến số phận của ông và hiểu được sự đau khổ vô tội của ông. Vì vậy, ông ước rằng những lời của mình được viết lại trên một cuộn giấy hoặc khắc vào đá (Gióp 19:23-24). [1]
Đấng Cứu Chuộc
Đột nhiên, một tia sáng xuyên qua bóng tối trong suy nghĩ của Gióp. Ông nhìn lên trên, rời khỏi chính mình. Ông tự tin nói: “Tôi biết rằng Đấng Cứu Chuộc tôi hằng sống, và cuối cùng Ngài sẽ đứng trên đất; sau khi da thịt tôi bị hủy diệt, nhưng trong xác thịt tôi, tôi sẽ thấy Đức Chúa Trời, Đấng mà chính tôi sẽ thấy và mắt tôi sẽ nhìn thấy, không ai khác cả: Lòng tôi sẽ ngất đi” (Gióp 19:25-27).
Gióp đề cập đến năm điểm đáng chú ý ở đây:
Ông biết rằng Đấng Cứu Chuộc của ông hằng sống. Nhờ Ngài, ông có thể đứng trước mặt Đức Chúa Trời. Đấng Cứu Thế sẽ cai trị trái đất này và sẽ không ai thay thế được Ngài.
Khi thân thể ông, giống như da thịt ông, đã mục nát, Gióp sẽ nhận được một thân thể mới.
Trong thân thể mới đó, ông sẽ nhìn thấy Đức Chúa Trời, điều chỉ dành cho những người biết Ngài.
Ông nóng lòng muốn nhìn thấy Đức Chúa Trời mà hiện tại ông đang tìm kiếm cách vô ích (xem Gióp 23:8).
Niềm hy vọng của chúng ta
Gióp không thể hiểu trọn vẹn ý nghĩa lời nói của mình (xem 1 Phi-e-rơ 1:10). Nhưng chúng ta có thể xem xét lời tuyên bố của ông dưới ánh sáng của Tân Ước và thấy được nhiều điều hơn những gì Gióp có thể hiểu.
Chúng ta biết rằng Chúa Giê-su đang ở trên trời sau khi hoàn thành công việc cứu chuộc của Ngài. Ngài đã cứu chuộc chúng ta khỏi hình phạt và quyền lực của tội lỗi. Ngài cũng sẽ cứu chuộc thân thể chúng ta và ban cho chúng ta một thân thể vinh hiển giống như thân thể Ngài. Ngài sẽ thực hiện điều này bằng quyền năng mà Ngài có thể làm cho mọi sự đều phục tùng mình (Phi-líp 3:20-21). Khi Con Người lên nắm quyền cai trị, Ngài sẽ không bị ai thay thế hay truất phế. Sau một ngàn năm trị vì đầy phước lành, Ngài sẽ trao quyền cai trị vào tay Đấng đã chinh phục mọi sự cho Ngài, để Đức Chúa Trời được trọn vẹn trong mọi sự (1 Cô-rinh-tô 15:24-28).
Thân thể phục sinh là điều kiện tiên quyết để chúng ta có thể nhìn thấy Đấng Cứu Chuộc. Điều này được làm rõ trong 1 Giăng 3:2: “Hỡi anh em yêu dấu, hiện nay chúng ta là con cái Đức Chúa Trời, và điều chúng ta sẽ trở thành chưa được bày tỏ ra; nhưng chúng ta biết rằng khi Đấng Christ hiện đến, chúng ta sẽ giống như Ngài, vì chúng ta sẽ thấy Ngài như Ngài vậy.” Thật là một ân điển lớn lao khi được phép nhìn thấy Chúa Giê-su, là hình ảnh của Đức Chúa Trời vô hình! Vinh quang biết bao nằm trong lời của tác giả được soi dẫn: “Các tôi tớ Ngài sẽ phục vụ Ngài, và họ sẽ thấy mặt Ngài” (Khải Huyền 22:3-4)! Ngoài niềm hy vọng này, còn điều gì khác có thể nâng đỡ một con cái Đức Chúa Trời đang bị dày vò bởi nỗi đau đớn và những kinh nghiệm cay đắng? Nhưng những người không biết Đức Chúa Trời sẽ không được hưởng sự hiện diện của Ngài và sẽ không bao giờ được coi là xứng đáng với ánh mắt của Ngài nữa (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1:9).
Niềm hy vọng tha thiết của những người tin Chúa là được ở cùng Đấng Cứu Chuộc thiêng liêng trong vinh quang. Niềm hy vọng này thường được thúc đẩy chính bởi nhận thức rõ ràng về sự yếu đuối và phù du của cuộc sống. Phao-lô viết: “Chúng ta biết rằng nếu nơi ở tạm bợ trên đất của chúng ta bị phá hủy, thì chúng ta có một nhà từ Đức Chúa Trời, một nhà không phải do tay người làm ra, là nhà đời đời, ở trên trời. Vì vậy, chúng ta rên rỉ trong điều này, mong mỏi được mặc lấy nơi ở trên trời của chúng ta—nghĩa là, ngay cả khi đã mặc lấy, chúng ta cũng không được thấy trần truồng. Vì chúng ta là những người ở trong lều, rên rỉ trong buồn rầu, không muốn bị lột trần truồng nhưng muốn được mặc lấy, để điều gì là chết chóc có thể bị sự sống nuốt chửng… Nhưng chúng ta vẫn vui vẻ, và muốn lìa khỏi thân xác này mà ở với Đức Chúa Trời…”Chúa” (2 Cô-rinh-tô 5:1-4, 
Đấng Cứu Thế của chúng ta hằng sống, và chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ được sống cùng Ngài và nhìn thấy Ngài như Ngài thật sự là. Đây là niềm hy vọng của chúng ta, điều mang lại cho chúng ta sự can đảm, đặc biệt là khi hoàn cảnh đè nặng và nguồn lực con người cạn kiệt.
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2