Có một giáo lý lạ cho rằng chúng ta được xưng công chính bởi sự công chính của Đấng Christ, điều mà Ngài đã thể hiện trong đời sống mình. Sự tha thứ được cho là dựa trên huyết của Ngài và sự xưng công chính dựa trên đời sống của Ngài (trong đó Ngài giữ luật pháp). Đây là một giáo lý sai lầm. Sau đây là một số suy nghĩ về vấn đề này:
Trong bối cảnh này, người ta nói về "sự công chính theo luật pháp của Đấng Christ". Kinh Thánh không dùng cụm từ này. Điều đáng chú ý là không nơi nào đề cập đến sự quy gán "sự công chính theo luật pháp".
Không phải chỉ đơn thuần là Đấng Christ làm trọn luật pháp (chắc chắn Ngài đã làm điều đó). Nhưng còn có điều khác nữa, đó là sự mặc khải của Đức Chúa Trời trong ân điển và lòng tốt. Luật pháp được ban qua Môi-se, nhưng ân điển và lẽ thật đến qua Đức Chúa Giê-su Christ (Giăng 1).
2 Phi-e-rơ 1:1: Sự công chính của Đức Chúa Trời và Đấng Cứu Thế Giê-su Christ không được đề cập ở đây trong bối cảnh xưng công chính và không liên quan gì đến chủ đề này. Những lời hứa đã được ứng nghiệm khi một Đức Chúa Trời công chính đã phái Cơ Đốc giáo (Chúa Giê-su là đối tượng của đức tin, dù Ngài không hiện diện cách cá nhân) đến với những người còn sót lại của dân Chúa trên đất.
Sự công chính bởi luật pháp được nhận lãnh bằng cách tuân giữ chính luật pháp. “Người nào làm điều này sẽ sống.” Sự công chính bởi luật pháp không phải là về đức tin. Xem Rô-ma 10:5-11. Vì vậy, đức tin nơi Chúa Giê-su không thể mang lại cho chúng ta “sự công chính theo luật pháp.”
Việc quy cho sự công chính chỉ đơn giản có nghĩa là ai đó được coi là công chính (Rô-ma 4:11, 22). Nó không bao giờ là việc chuyển giao một phẩm chất cho người khác. Đó là một tuyên bố pháp lý: Ai đó được tuyên bố là công chính.
Luật pháp không được ban ra để dẫn dắt con người đến sự công chính, mà (cuối cùng) là để làm cho sự vi phạm gia tăng (Ga-la-ti 3:19; Rô-ma 5:20).
Nếu sự công chính đến từ luật pháp, thì Chúa Giê-su đã chết vô ích (Ga-la-ti 2:21). Bất cứ ai dạy rằng Chúa Giê-su đã giữ luật pháp vì chúng ta đều làm giảm giá trị công việc và huyết của Chúa Giê-su.
Làm sao sự công chính của luật pháp lại có thể được gán cho chúng ta, những người ngoại đạo? Chúng ta không ở dưới luật pháp! Chỉ có dân Y-sơ-ra-ên mới ở dưới luật pháp. Xem Rô-ma 2:12.
Người ta nói rằng A-đam đã ở dưới một điều răn, và vì vậy nguyên tắc luật pháp này đã được áp dụng ngay từ đầu. Đúng vậy, A-đam có một điều răn và có thể vi phạm nó, và ông đã vi phạm (xem Rô-ma 5:12-19). Điều này là đúng. Nhưng điều răn này không nhằm mục đích đạt được sự sống (như với luật pháp), mà là để tránh sự chết. Sau vườn Ê-đen, đến một thời kỳ không có sự vi phạm, như Phao-lô đã chỉ rõ: một thời kỳ không có luật pháp (cho đến núi Si-nai). Trong thời kỳ này có tội lỗi, sự chết và lương tâm, nhưng không có yêu cầu bắt buộc nào về một người ban luật.
Chúng ta được xưng công chính hoàn toàn nhờ huyết của Chúa Giê-su. Chắc chắn không có nghi ngờ gì rằng Đấng Christ đã giữ luật pháp và cuộc sống hoàn hảo của Ngài là cần thiết để Ngài trở thành một của lễ hoàn hảo. Nhưng Rô-ma 3:22-26 chép rằng: “Sự công chính của Đức Chúa Trời, nhờ đức tin nơi Đức Chúa Giê-su Christ, dành cho tất cả những ai tin. Vì chẳng có sự khác biệt nào, bởi tất cả đều đã phạm tội và thiếu mất vinh quang của Đức Chúa Trời, nhưng được xưng công chính cách miễn phí bởi ân điển của Ngài, nhờ sự cứu chuộc trong Đức Chúa Giê-su Christ, Đấng mà Đức Chúa Trời đã trình lên làm của lễ chuộc tội, nhờ đức tin nơi huyết Ngài. Điều đó đã xảy ra để chứng tỏ sự công chính của Ngài, vì Ngài đã tha tội trước kia; và để chứng tỏ sự công chính của Ngài trong thời điểm hiện tại, hầu cho Ngài vừa công chính vừa là Đấng xưng công chính cho những người có đức tin nơi Đức Chúa Giê-su.”
Đấng Christ đã trở thành lời rủa sả cho chúng ta. Bằng cách này, chúng ta được chuộc khỏi lời rủa sả của luật pháp, chứ không phải bởi việc Đấng Christ giữ luật pháp thay cho chúng ta (Ga-la-ti 3:13).
Phao-lô không tìm kiếm sự công chính đến từ luật pháp (Phi-líp 3:9). Nếu sự công chính đến từ luật pháp, thì đó là sự công chính của một người. Điều chúng ta có được nhờ đức tin là sự công chính của Đức Chúa Trời (Đức Chúa Trời hành động trong sự công chính của Ngài).
Chúng ta hiện hữu trong thế gian này như Chúa Kitô hiện hữu, chứ không phải như Ngài đã từng (1 Giăng 4:17). Vị trí của chúng ta được xác định bởi Chúa phục sinh.