Mẫu hội La mã thì dạy rằng mọi tín đồ chết đều vào ngục luyện tội. Sau một thời gian lửa luyện cho sạch tội lỗi thì tín đồ sẽ lên thiên đàng do con cháu họ còn sống trên đất nộp tiền cho giáo hội và các thầy tế lễ câu kinh siêu độ cho những linh hồn bị tù tội đó.
Dân Tin lành không tin ngục luyện tội nhưng tin rằng con cái Chúa có thể mất sự cứu rỗi. Thí dụ:
--Năm Trinh nữ dại--"Chặp lâu, những người nữ đồng trinh khác cũng đến và xin rằng: Hỡi Chúa, hỡi Chúa, xin mở cho chúng tôi! Nhưng người đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, ta không biết các ngươi đâu" (Mathio 25: 11-12)
--Người đầy tớ một ta lâng: "Còn tên đầy tớ vô ích đó, hãy quăng nó ra ngoài là chỗ tối tăm, ở đó sẽ có khóc lóc và nghiến răng" (Mathio 25: 30).
& 2 Cor 11: 2 . Phao lô gọi mọi tín nhân là các trinh nữ. Trinh nữ, dù dại khờ, là nói về tính cách, trình độ thuộc linh, chớ đâu nói về địa vị trinh nữ, địa vị tín nhân bất diệt. Nàng có đèn cháy sáng, là tâm linh đã sống lại sau khi tin Chúa (Châm 20:27, 1 Cor. 6:17). Tranh Minh Tâm, là một tài liệu viết theo ảnh hưởng của Cựu ước, khi họ thấy Linh Chúa lìa bỏ vua Sau-lơ, nên các mục tử truyền thống dạy rằng, nếu tín đồ sa bại, Đức Thánh Linh sẽ lìa bỏ người đó. Do đó như 5 trinh nữ dại ở đây không được vào tiệc cưới là bị quăng vào hồ lửa. Dạy như vậy là bóp méo Kinh thánh.
Trong khi ở Mathi 8:12, 24: 50-51) đều nói đến những tín nhân bất trung, nhưng họ bị quăng vào chỗ tối tăm bên ngoài vương quốc 1000 năm, để nơi đó họ chịu kỉ luật và khóc lóc cùng nghiến răng.
&. Đã được Chúa gọi là đầy tớ Ngài, thì làm sao mất sự cứu rỗi. Người đầy tớ nầy có một ta lâng là có ân tứ, có sự ban cho của Đức Thánh Linh, có dầu xức Thánh linh, thì đời đời không thể mất sự cứu rỗi. Công 2:38, Rô 8:9.
MK.