Chúa Giê-Su chết vào khoảng năm 30, ngày ấy sứ đồ Giăng lãnh trọng trách phụng dưỡng bà Ma-ri là mẹ Chúa. Theo truyền thống kể lại, sau một thời gian cùng hầu việc Chúa với các anh em trong hội thánh tại Jerusalem, Giăng đưa bà Ma-ri về Na-xa-rét và phụng dưỡng bà, còn sứ đồ Phi-e-rơ cùng vợ mình dắt nhau đi Iraq hầu việc Chúa giữa người Israel lưu vong giữa các nước Tây phương.
Bà Ma-ri là dì ruột của sứ đồ Giăng. Chúng ta không biết bà qua đời vào năm nào, nhưng khi viết sách Tin lành Giăng, sứ đồ Giăng đã trung thực ghi lại tánh tình dì ruột của mình và ba phụ nữ khác nữa vào khoảng năm 90 S.C. Có lẽ ngày ấy bà Ma-ri đã qua đời rồi, vì bà lớn hơn Giăng đến 30 tuổi
1. Bà Ma-ri:
Khi còn là một thiếu nữ, Lu-ca 2 miêu tả cô Ma-ri là một phụ nữ khiêm ti, thuận phục là có sự hiến dâng cuộc đời mình cho Đức Chúa Trời cách trọn thành. ”Ma-ri thưa rằng: “Đây là con đòi của Chúa;xin được nên cho tôi như lời của ngài” (Lu-ca 1: 38). Nhưng 30 năm sau, khi Chúa Giê-su khởi thi hành chức vụ, bà Ma-ri tỏ ra là một phụ nữ có tánh ưa dạy dỗ, muốn làm cố vấn cho người khác.
Giăng 2: 4-5 Khi thiếu rượu, mẹ Đức Jêsus nói với Ngài rằng: “Người ta không còn rượu nữa.” Đức Jêsus nói cùng người rằng: “Đàn bà kia ơi, ta với ngươi có can gì chăng? Giờ ta chưa đến.” Mẹ Ngài nói với những kẻ giúp việc rằng: “Hễ Người bảo gì hãy làm theo.”.
Giăng sống phụng dưỡng bà mấy mươi năm nên thấy rõ và ông dám nói ra sự thật về con người thiên nhiên của bà Ma-ri. Phải chăng Chúa dùng Giăng để chặn sự tôn sùng của con cái Chúa muốn thờ lạy bà Ma-ri?
Trong bài ca mà bà được thần cảm sáng tác trong nhà của bà Ê-li-sa-bét, Ma ri nói mình là tôi tớ của Chúa Giê-su.
2. Cô Ma-thê:
Lu-ca 10:38-42, “Khi Jêsus cùng môn đồ đi đường, đến làng kia, có một người đàn bà nọ tên là Ma-thê tiếp rước Ngài vào nhà mình. Nàng có một em gái tên là Ma-ri, ngồi dưới chân Chúa mà nghe lời Ngài. Nhưng Ma thê bận rộn về nỗi phục sự bề bộn, đến nói cùng Ngài rằng:“Thưa Chúa, em tôi để một mình tôi phục sự, Ngài há không nghĩ đến sao? Xin biểu nó giúp đỡ tôi với.” Chúa đáp rằng:“Ớ Ma-thê, Ma-thê, ngươi lo lắng và bối rối về nhiều điều, nhưng có một điều cần yếu mà thôi. Ma-ri đã lựa chọn phần tốt, là phần không ai đoạt lấy của nàng được.”
Theo Giăng 11 chép, “Ma-thê nghe Đức Jêsus đến, thì đi đón Ngài, còn Ma-ri cứ ngồi ở nhà. Ma-thê nói cùng Chúa Jêsus rằng: “Thưa Chúa, nếu Chúa có đây, thì anh tôi không chết. Mà bây giờ tôi cũng biết hễ điều gì Ngài xin Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời ắt ban cho.” Đức Jêsus phán rằng:“Anh ngươi sẽ sống lại.” Ma-thê thưa rằng:“Tôi biết rằng trong cuộc sống lại ngày sau rốt thì người sẽ sống lại.” Đức Jêsus phán rằng: “Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta, dẫu đã chết, cũng chắc sống; còn hễ ai sống mà tin ta, thì đời đời hẳn chẳng hề chết. Ngươi tin điều đó chăng?” Nàng đáp rằng: “Thưa Chúa, phải, tôi đã tin Ngài là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời, là Đấng phải đến thế giới.” Nói xong, nàng bèn về, lén kêu em là Ma-ri, mà rằng: “Thầy đến kia và gọi em.”
Ma-thê là một phụ nữ căn bản tin Chúa là Đấng Cứu rỗi, hiểu một số giáo lí, người siêng năng xốc vác công việc nhà cửa bếp núc để đãi đằng Chúa Giê-su và 12 môn đồ.
Cô rất bận rộn mỗi lần Chúa đến nghỉ ngơi tại nhà Cô. Cô cũng là người nói nhiều, và rất chủ quan khi nghe lời Chúa đối đáp. Cô chỉ lo nói mà không nghe ra, không hiểu lời Chúa nói. Đó là căn bệnh tâm trí của nhiều tín đồ, tư tưởng họ lấn át trí não họ, khiến họ không nghe được người đối diện mình nói cái gì với mình.
3. Cô Ma-ri ở Bê-tha-ni.
Làng Bê-tha-ni có nhà của La-xa-rơ là anh cả cùng hai cô em là Ma-thê và Ma-ri. Mỗi lần Chúa đến, Ma-ri giành ngồi nghe Chúa nói chuyện với La-xa-rơ, nghe Chúa dạy đỗ lời Ngài, bỏ mặc việc nhà bếp cho chị Ma-thê quán xuyến. Ma-thê khiếu nại với Chúa, “Nhưng Ma thê bận rộn về nỗi phục sự bề bộn, đến nói cùng Ngài rằng:“Thưa Chúa, em tôi để một mình tôi phục sự, Ngài há không nghĩ đến sao? Xin biểu nó giúp đỡ tôi với.”
Chúa bênh vực sự cực đoan của Ma-ri, và cuối cùng cuộc đời hiến dâng kín dấu của Ma-ri biểu lộ khi cô đập bể bình ngọc đựng dầu thơm rất quý, đáng giá 300 đơ-ni-ê, xức cho bàn chân Chúa trước khi Ngài chết.
Vào thời đó, lương của một ngày lao động là một đơ-ni-ê. Muốn dâng một bình ngọc dầu thơm 300 đơ-ni-ê như vậy, cô Ma-ri phải lao động vài ba năm dành dụm ngoài số tiền tiêu xài hằng ngày.
Sự hiến dâng của cô Ma-ri đúng thời cơ, trở nên hương thơm ngát trong suốt lịch sử 2000 năm của giáo hội. Vì Chúa nói, “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, khắp thế giới hễ nơi nào có rao giảng Tin lành nầy,thì cũng thuật lại việc nàng đã làm để kỷ niệm nàng." (Ma-thi-ơ 26: 13).
4. Cô Ma-ri Ma-đờ-len-
Nhiều nhà giải kinh tin rằng Ma-ri Ma-đơ-len là nữ tội nhân trong Lu-ca 5, xức dầu bàn chân Chúa và hôn chân ấy. Cô có bị 7 con quỷ ám và đã được Chúa giải cứu. Giăng 20 nói rõ rằng, trước hết thảy các phụ nữ khác, Ma-ri Ma-đơ len đến thăm mộ Chúa khi trời còn mờ mờ, còn các phụ nữ kia đến mộ khi trời tưng tưng sáng. Điều đó chứng tỏ cô Ma-ri nầy rất yêu mến Chúa. Cô không thấy xác Chúa, cô chạy đi báo cho Phi-e-rơ. Phi-e-rơ và Giăng vào mộ không thấy Chúa gì cả, hai ông ra về.
Ma-ri Ma-đơ-len ở lại, ngồi bên ngoài mộ mà khóc. Chúa đã hiện ra cho cô trước nhất.
Theo cách nói của bốn phúc âm, có thể cô Ma-ri Ma-đơ-len, người phụ nữ yêu Chúa nhiều nhất giữa các môn dồ đầu tiên. Xin Chúa giúp chúng ta theo gương của cô.
Hodos 14-6-2021
ầu thơm 300 đơ-ni-ên như vậy, cô Ma-ri phải lao động vài ba năm dành dụm ngoài số tiền tiêu xài hằng ngày.
Sự hiến dâng của cô Ma-ri đúng thời cơ, trở nên hương thơm ngát trong suốt lịch sử 2000 năm của giáo hội. Vì Chúa nói, “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, khắp thế giới hễ nơi nào có rao giảng Tin lành nầy,thì cũng thuật lại việc nàng đã làm để kỷ niệm nàng." (Ma-thi-ơ 26: 13).
4. Cô Ma-ri Ma-đờ-len-
Nhiều nhà giải kinh tin rằng Ma-ri Ma-đơ-len là nữ tội nhân trong Lu-ca 5, xức dầu bàn chân Chúa và hôn chân ấy. Cô có bị 7 con quỷ ám và được đã được Chúa giải cứu. Giăng 20 nói rõ rằng, trước hết thảy các phụ nữ khác, Ma-ri Ma-đơ len đến thăm mộ Chúa khi trời còn mờ mờ, còn các phụ nữ khia đến mộ khi trời tưng tưng sáng. Điều đó chứng tỏ cô Ma-ri nầy rất yêu mến Chúa. Cô không thấy xác Chúa, ccô chạy đi báo cho Phi-e-rơ. Phi-e-rơ và Giăng vào mộ không thấy Chúa gì cả, hai ông ra về.
Ma-ri Ma-đơ-len ở lại, ngồi bên ngoài mộ mà khóc. Chúa đã hiện ra cho cô trước nhất.
Theo cách nói của bốn phúc âm, có thể Cô Ma-ri Ma-đơ-len, người phụ nữ yêu Chúa nhiều nhất giữa các môn dồ đầu tiên. Xin Chúa giúp chúng ta theo gương của cô.
Hodos