"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:4678114
Đang truy cập:194

Ân điển của Đức Chúa Trời và những thất bại của chúng ta




Xuất hành 16
Bánh ma-na, bánh từ trời, là bằng chứng rõ ràng về sự chăm sóc của Đức Chúa Trời dành cho dân trên đất của Ngài. Nhưng điều rất nổi bật trong Xuất Ê-díp-tô Ký 16 là cách mà ân điển chưa từng có của Đức Chúa Trời này lại gặp phải sự thất bại và không vâng lời của dân chúng.
Dân chúng bộc lộ sự bất bình của họ bằng cách khao khát những nồi thịt và bánh mì của Ai Cập, vừa được giải thoát khỏi ách nô lệ của Ai Cập. Đức Chúa Trời đáp lại trong ân điển và ban ma-na từ trời. Chỉ có hai điều cấm liên quan đến món ăn từ trời này:
Đầu tiên, họ không nên để nó lại cho đến sáng hôm sau. "Nhưng họ không nghe theo Môi-se, và một số bỏ nó cho đến sáng; giun mọc trong đó, và nó trở nên có mùi." Nhưng ơn Chúa không dừng lại. Họ tiếp tục thu thập từ sáng nầy đến sáng kia, và luôn có đủ cho mọi người.
Thứ hai, họ nên lượm ma na vào ngày thứ sáu để dành ăn vào ngày Sa-bát. Vào ngày Sa-bát, họ không được ra lượm ma na, sẽ không có gì ở đó. "Và nó đã xảy ra vào ngày thứ bảy, một số người ra ngoài đểlượm ma na, và họ không tìm thấy gì." Có phải bây giờ Đức Chúa Trời đang kìm hãm ân điển của Ngài không? Không, Ngài vẫn tiếp tục chăm sóc cho họ, "40 năm cho đến khi họ đến vùng đất hứa để sinh sống."
Đó không phải là bức tranh lịch sử của chúng ta sao? Chẳng phải ân điển của Đức Chúa Trời thường gặp phải sự bất tuân của chúng ta trong cuộc sống của chúng ta sao? Nhưng “lòng thương xót của Ngài chưa dứt, họ mới mỗi sáng, lòng thành tín của Chúa thật lớn lao” (Ca. 3:23).
Sự bất tuân của chúng ta luôn gắn liền với sự mất mát. Ma- na giữ đến sáng hôm sau không ăn được nữa. Nếu chúng ta thấy trong ma-na có hình ảnh Chúa Giêsu, “bánh sự sống” ( Giăng 6), thì hình ảnh này cho chúng ta thấy rằng qua sự bất tuân của mình, chúng ta đánh mất niềm vui của Người. Chỉ có thể kết thúc trạng thái này bằng một lời thú nhận chân thành.
Nhưng sự thất bại của chúng ta không làm thay đổi sự thật rằng ân điển của Đức Chúa Trời vẫn tiếp tục tuôn chảy. Ngài tiếp tục nghĩ đến chúng ta trong sự quan tâm và thành tín của mình và chờ đợi chúng ta quay lại với Ngài. Sau đó, niềm vui về sự cứu rỗi của chúng ta sẽ trở lại với chúng ta qua việc vui hưởng sự hiệp thông với Chúa Giêsu, Chúa chúng ta ... "cho đến khi chúng ta đến một vùng đất có dân cư sinh sống".
Marco Leßmann-
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2