"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:4920025
Đang truy cập:199

SINH HOẠT TẬP THỂ ĐƯỢC NHÌN THẤY TRONG MIẾNG VƯỜN-

amoxicillin 500mg

amoxicillin 500mg cap sandoz click buy amoxicillin for cats online

prednisolone online

buy prednisolone eye drops over the counter

amitriptyline nerve pain relief

nerve pain amitriptyline

abortion pill ph

abortion in philippines blog.zycon.com abortion pill philippines

 

Nhã Ca 4 :6-16 ; 5 :1
Từ bầy ngựa đến thành phố
Vào lúc đầu trong sách Nhã Ca, người tìm kiếm được Chúa ví sánh với bầy ngựa. Chúa phán cùng nàng «hỡi bạn tình ta, ta ví sánh mình như bầy ngựa trong các xe của Pha ra ôn » (1 :9). Nàng vốn là bầy ngựa, nhưng ở trong các xe cộ của Pha ra ôn. Trong kinh thánh, tên của Pha ra ôn không chỉ liên hệ đến thế giới nhưng cũng với Satan. Pha ra ôn là hình bóng bá chủ thế giới. Dù Chúa đã khen ngợi  người tìm kiếm, song le Ngài vốn khôn ngoan: có đôi điều liên quan đến bá chủ thế giới trong lời Ngài khen ngợi nàng. Điều này chỉ tỏ rằng Chúa đang phán: «hỡi bạn tình ca, mình yêu Ta, song le mình vẫn còn mang đôi điều của thế giới, mình vẫn còn liên hệ đến bá chủ thế giới. Ta phải ví sánh mình với bầy ngựa trong các xe cộ của Pha ra ôn »
Nhưng có nhiều sự trưởng thành trong chương 6. Hầu như nàng hoàn toàn trưởng thành trong chương 4 và điều này đúng với một lượng nào đó. Đích thực nàng đã trưởng thành nhưng nàng không trưởng thành như khi đến chương 6. Trong chương 6, Chúa ví sánh nàng như một thành phố có danh là Giêrusalem. « hỡi bạn tình ta, mình xinh đẹp như Thiệt sa, có duyên như Giêrusalem, đáng sợ khác nào đạo quân giương cờ xí. Nàng không còn liên kết với Pha ra ôn nữa. Nhưng với Giêrusalem. Nàng không phải là bầy ngựa nữa nhưng thành phố và thành phố có tên duy nhất «Giêrusalem» đây là tên của thành phố được tìm thấy trong cả cựu và tân ước. Đó là danh Đức Chúa Trời ban cho mà sẽ tồn tại đến vĩnh viễn


Chúng ta biết ngày nay có một số người không tin kinh thánh là lời Đức Chúa Trời. Nhưng anh em có tin tự Salômôn đã có thể trước tác một thi ca một cách rất thích hợp cho sinh hoạt hội thánh chăng? Chắc chắn chính Chúa đã viết sách này. Đó là sách ngắn ngủi, song le trải các thế kỷ nó chưa bao giờ được mở ra cho dân Chúa như cho chúng ta hôm nay. Trải nhiều thế kỷ qua, hội thánh sáng tỏ rằng sách này miêu tả tình yêu giữa Chúa và các người yêu Ngài. Vào thời kỳ của bà Pem Lewis và ông Hudson Taylor nó được mở ra vài mức độ, nhưng không nhiều như hôm nay.
Khi chúng ta suy nghiệm mọi hình thể được dùng để miêu tả người tìm kiếm. Chúng ta kinh ngạc từ con ngựa đến miếng vườn và cuối cùng thành phố, và thành phố này là đội quân. Đối với Chúa, nàng có duyên và diễm lệ. Nhưng đối với kẻ thù nàng kinh khiếp và hãi hùng. Nàng là thành phố để hoàn thành mục đích của Đức Chúa Trời  cách tích cực, để biểu hiện chính Ngài, và nàng là đội quân để thành toàn mục đích của Ngài cách tiêu cực, xử lý với kẻ thù của Ngài. Thành phố biểu hiện Đức Chúa Trời trong tình trạng xinh lịch cùng vẻ đẹp còn quân đội xử lý cừu địch của Đức Chúa Trời
Ước mong điều này không phải là giáo điều ở giữa chúng ta. Tất cả chúng ta đều bước vào kinh nghiệm của tất cả các điều này. Tất cả chúng ta đều bước vào kinh nghiệm của tất cả ac1c điều nầy. Đấy là tại sao  tôi không muốn cho anh em bất cứ ấn tượng nào rằng tôi đang giải thích quyền sách. Chúng ta cần sự khải thị, thực tế và các kinh nghiệm thiết thực. Làm thế nào người tìm kiếm  này trưởng tiến rất nhiều đến nổi nàng trở nên miếng vườn cho Chúa ? Chúng ta phải thấy làm sao có được miếng vườn. Dù chúng ta có thể nói chúng ta thấy điều đó rồi, chúng ta vẫn cần thấy thêm đôi điều.
--Hai phương diện
Trong phần thứ nhất của sách này có phương diện thứ nhất của sinh hoạt Cơ-Đốc nhân chúng ta; phần sau là phương diện cuối cùng của sinh hoạt Cơ-Đốc nhân. Đa số Cơ-Đốc nhân chỉ chăm lo phương diện thứ nhất, chủ yếu  về mặt cá nhân. Rất hiếm người chăm lo phương diện cuối cùng, sinh hoạt tập thể. Chúng ta đã thấy sinh hoạt Cơ-Đốc nhân theo đường lối cá nhân trong tám hình thể nói trước. Đã có các con ngựa, đôi mắt bồ câu, hoa huệ, bồ câu, các trụ khói, chỗ nằm nghỉ, cái kiệu  và mão miện. Tất cả các điều này đều chủ yếu là bức tranh để miêu tả sinh hoạt Cơ-Đốc nhân cá thể.
Nếu phần lớn chúng ta đã có thể đạt đến sự biến đổi của các kiệu hay mão miện cho Chúa chúng ta sẽ nghĩ rằng đó là sự hoàn tất của sinh hoạt Cơ-Đốc nhân của mình rồi diệu kỳ biết bao nếu chúng ta đã có thể là cái kiệu được biến đổi cho sự di động của Chúa ! Để trở nên mão miện cho vinh quang và khỏe khoang của Chúa – điều đó điều kỳ. Nhưng đó chỉ là phân nữa sách thi ca này. Thậm chí Chúa Jesus không đề cập sự thiếu hụt nào trong nàng. Phần cuối của chương 3 bày tỏ là lợi ngợi khen của các người khác. Một số người hỏi «người này là ai ? các người khác trả lời ; đây là nơi nằm nghỉ của Salômôn và cái kiệu của Salômôn. Thậm chí đó là Salômôn với mão miện. Rồi chương 4 đưa ra lời ngợi khen của Chúa. Không có các sự thiếu hụt nào được đề cập trong cả hai  lời khen ngợi. Nàng đã hoàn bị trong sinh hoạt Cơ-Đốc nhân
-Vài điều thiếu kém
Song le sau tất cả lời ngợi khen này, nàng vẫn nói «ta sẽ đi lên núi một dược, đến đồi nhũ hương, ở đó cho đến khi hừng đông lố ra và bóng tối tan đi » (4 :6) bất luận kẻ khác có khen ngợi nàng nhiều bao nhiêu và cả lời khen của Chúa nói, nàng vẫn còn cảm xúc rằng hừng đông chưa lố ra và vài bóng tối vẫn còn. Nên thậm chí vào giai đoạn này, nàng vẫn còn khao khát có được kinh nghiệm sâu nhiệm đầy đủ hơn về sự chết của Chúa. Do đó nàng đi đến núi một dược và đồi nhũ hương. Điều này có nghĩa nàng muốn cư ngụ ở đó cho đến khi ban mai của nàng lố ra và mọi bóng tối tan đi.
Tại sao sự thành đạt như vậy vần còn bóng tối và không có hừng đông lố ra ? vì cớ bất luận nàng thành đạt bao xa, mục đích cuối cùng của Chúa chưa được thành toàn. Về chính mình nàng có sự thỏa mãn và trưởng thành. Nhưng về mục đích của Chúa, không có gì được thành toàn nàng đạt đến tình trạng cao như vậy, song le nàng vẫn cảm thấy còn thiếu đôi điều. Ban mai vẫn không lộ ra, và vẫn còn vài bóng tối. Nên nàng tự đưa mình đến núi sự chết của Chúa và đồi phục sinh của Ngài.
-Cần có thêm thì giờ
Loại kinh nghiệm này cần nhiều thì giờ hơn để trải qua, không ai có thể nói nàng ngụ ở đó bao lâu. Thậm chí ngày nay với chúng ta, không ai biết sẽ tốn bao nhiêu thì giờ. Với một số anh em thì có lẽ năm năm. Số khác bảy năm và số khác nữa mười hai năm. Tất cả chúng ta đều cần có thêm thì giờ để ở tại núi một dược và đồi nhũ hương. Điều này là chắc chắn điều đó không bao giờ xảy ra trong một đêm. Anh em không thể đọc chương khác trong kinh thánh và ở trong hiện diện Chúa chừng nửa giờ và rồi anh em có điều đó. Không, anh em phải cư ngụ ở đó. Cần có nhiều thì giờ.
Đôi lúc chúng ta quá vội vã. Chúng ta phải học tập ngồi xuống. Nhiều lúc tôi tuyệt vọng trong hiện diện của Chúa và Chúa đã bảo tôi «hãy đi ngủ đi, con đừng lo lắng quá nhiều ». Cần tốn thì giờ, chúng ta không thể duỗi dài trên giường để cao thêm một ít và hi vọng ngày hôm sau được cao thêm nữa bộ anh. Chúng ta không thể làm được. Nhưng nếu chúng ta đi ngủ, ăn uống và vận dụng giỏi – cách không cảm biết, chúng ta lớn lên sau nhiều năm, chúng ta sẽ trưởng tiến thành người trưởng thành.
-Được thuyên chuyển đến Li ban
Không ai biết được người tìm kiếm đã cư ngụ trên núi một dược và đồi nhũ hương đến bao lâu. Nhưng nàng ở đó cho đến khi nàng được thuyên chuyển đến nơi khác. Nàng bảo rằng mình sẽ đi lên núi một dược và đồi nhũ hương, nhưng cuối cùng Chúa đã kêu gọi nàng ra đi từ núi Liban « Hỡi  tân phụ ta, hãy cùng ta đến từ núi Liban, hãy cùng ta đến từ núi Liban » (4 :8) Một dược biểu thị sự chết của Chúa và nhũ hương biểu thị sự phục sinh của Chúa. Còn Liban là hình bóng về sự thăng thiên của Chúa. Nàng bảo chính nàng sẽ lên núi sự chết của Chúa và đồi sự phục sinh của Chúa. Nhưng cuối cùng nàng đã lên đến đỉnh thuộc sự thăng thiên của Chúa. Kinh nghiệm sự chết và phục sinh của Chúa đã chuyển dời nàng đến sự thăng thiên của Chúa
Bây giờ nàng ở trên đỉnh núi thăng thiên của Chúa cách không sẵn sàng, thậm chí cách không cảm thức, không biết là mình đang ở đó. Luôn luôn có nguy cơ là chúng ta sẽ thỏa mãn với điều mình đã thành đạt. Trong chương 2 đã có sự mâu thuẫn giữa nàng và Chúa, vì cớ nàng thỏa mãn với sự thành đạt của mình. Trong chương 1 nàng tìm kiếm Chúa và nàng tìm được Chúa, tìm thấy điều nàng đang kiếm. Rồi nàng nhận được sự vui hưởng, sự thỏa mãn và nàng bằng lòng ở đó. Nhưng Chúa lại không đồng ý nàng ở lại đó. Đó là lý do của cuộc tranh luận và mậu thuẫn giữa nàng và Chúa. Chúa sẽ không hài lòng với bất cứ tình trạng nào thuộc sinh hoạt Cơ-Đốc nhân của chúng ta. Chúng ta rất dễ dàng thỏa mãn với các sự thành đạt của mình, nhưng Ngài lại không. Diệu kỳ biết bao khi nàng đạt được đỉnh núi thăng thiên của Chúa. Nàng không chỉ kinh nghiệm rất nhiều về sự chết và phục sinh của Chúa, nhưng nàng đạt được đỉnh núi thăng thiên của Chúa.
-Kêu gọi thêm nữa
Vào lúc này Chúa kêu gọi nàng thêm nữa. Chúa kêu gọi nàng rời khỏi đỉnh núi Liban, tức là đỉnh núi thăng thiên của Ngài. Lìa bỏ nhà trong chương 2 là đúng, nhưng hầu như khó lìa bỏ đỉnh núi thăng thiên. Không dễ đến đó, nên một khi đã đạt được như vậy, làm sao chúng ta có  thể lìa bỏ chớ ? không cư ngụ trong nhà thì đúng chắc chắn, nhưng một khi tôi đạt đến đỉnh núi thăng thiên, hầu như tôi phải ngụ ở đó. Nhưng đây vẫn chỉ là sự thành đạt cá nhân. Đây là tại sao Chúa kêu gọi nàng ra đi. Tuy nhiên, trước thời kỳ này Ngài không bao giờ kêu gọi nàng là em gái của Ngài hay tân phụ của Ngài. Mãi đến bây giờ Ngài mới gọi nàng bằng các danh như vậy. «Hỡi tân phụ ta, hãy cũng ta đến từ Liban… mình đã cướp lấy lòng ta, hỡi em gái ta, tân phụ ta ơi…..ái tình mình ngon hơn rượu nho.. » (4 :8-10). Ngài đã kêu gọi nàng lìa bỏ Liban để đi nơi khác. Ngài đã kêu gọi nàng rời bỏ đỉnh núi thăng thiên để trở về trái đất. Không từ đỉnh núi thăng thiên bước xuống thì không thể có miếng vườn trên trái đất
Lần nữa chúng ta phải nhận thức rằng đây là thi ca và không dễ hiểu được, loại thi ca này miêu tả Cơ-Đốc nhân trong sinh hoạt hội thánh. Miếng vườn không thể  hiện hữu trên các từng trời. Miếng vườn phải ở trên trái đất. Không bao lâu sau khi Chúa kêu gọi nàng rời khỏi đỉnh núi thăng thiên, nàng là miếng vườn trên trái đất. Em gái ta, tân phụ ta là vườn đóng kín, là nguồn mạch khóa lại, là giếng niêm phong » (4 :12) Miếng vườn này không ở trên đỉnh núi, vì khó mọc lên nhiều hương liệu ở đó. Thi ca ở đây, bày tỏ cho chúng ta rằng ít lâu sau khi ở trên đỉnh núi, nàng ở trên trái đất như miếng vườn.
-Chỉ một đường lối
Sự việc này sâu nhiệm, nhưng tôi cảm thấy chúng ta đều cần điều này. Chỉ có một đường lối để ở trên đỉnh núi thăng thiên của Chúa, đó là nhờ núi một dược và đồi nhũ hương. Chúng ta phải học tập liên tục ở trong sự chết và sự phục sinh của Chúa. Ngày nay nhiều Cơ-Đốc nhân tìm kiếm có quan niệm sai lầm. Họ tin họ phải kiêng ăn khóc lóc, cầu nguyện và chờ đời Chúa. Theo một nghĩa, điều này tốt, nhưng chúng ta không bao giờ ép buộc Chúa giúp chúng ta trưởng tiến. Sự trưởng tiến cần nhiều ngày, tháng, năm thậm chí nhiều năm. Cầu nguyện cả tuần thì dễ, thậm chí kiêng ăn một tuần cũng dễ, nhưng ngụ tại núi một dược trải năm năm thì không dễ đâu. Chúng ta có thể kiêng ăn và cầu nguyện trải một thời gian dài mà không ngủ, nhưng cư ngụ trong sự chết và sự phục sinh của Chúa trải thời gian dài thì không dễ dàng. Song le không có đường lối khác để đạt đến đỉnh núi thăng thiên của Chúa, chỉ trừ nhờ sự chết và sự phục sinh của Chúa-
Kêu cầu Chúa và vận dụng linh chúng ta thì đích thực diệu kỳ, nhưng tất cả chúng ta phải nhận thức rằng  các sự thực hành thuộc linh này chỉ giúp chúng ta bước vào sự chết và sự phục sinh của Chúa. Chúng ta càng kêu cầu Chúa, chúng ta sẽ càng được bước vào sự chết và sự phục sinh của Chúa. Chỉ nhờ xuyên qua các kinh nghiệm của sự chết và phục sinh của Jesus, chúng ta sẽ được di chuyển đến đỉnh núi thăng thiên của Chúa.
Một khi chúng ta đến đó, tuy nhiên chúng ta không thể ngụ ở đó. Tôi xác quyết chúng ta sẽ bằng lòng ở đó, nhưng Chúa sẽ đến và nói « Hỡi tân phụ ta, hãy cùng ta đến từ Liban; khá nhìn xem từ chót Amana, từ đỉnh Sania và Hẹtmôn, từ các hang sư tử, từ các núi con beo». Nhờ điều này Chúa đang phán cùng chúng ta rằng vẫn còn sư tử, beo, kẻ thù và nhu cầu của rất nhiều người cần yếu. Chúng ta muốn có sự thỏa mãn, nhưng Ngài không muốn. Chúng ta muốn an nghỉ, song le Ngài muốn đề cập nhiều người đang đói và khát. Họ không có sự an nghỉ và thỏa mãn. Nên chúng ta phải từ đỉnh núi Liban bước xuống thung lũng để nẩy mầm thành miếng vườn.
--Chúa đang nẩy mầm
Trước khi người tìm kiếm trở nên miếng vườn, nàng không bao giờ nẩy mầm  bất cứ điều gì cho Chúa. Đã có nhiều sự đánh giá, vui hưởng và dự phần,  nhưng chính nàng chưa bao giờ nẩy mầm điều gì. Trong chương 1, nàng đánh giá Chúa như một bó hoa một dược và như chùm hoa phụng tiên. Rồi trong chương 2, nàng đã vui hưởng Chúa như cây cam, các trái của Chúa và nàng được đưa vào  nhà rượu nho. Nàng đã đánh giá và vui hưởng Chúa cách lớn lao. Thậm chí trong chương 3 nàng được tẩm một dược cũng nhũ hương, tức là nàng được dầm thấm và trộn lẫn bằng Chúa. Nàng đánh giá Chúa, vui hưởng Chúa, và thậm chí đã được thẩm nhuần bằng Chúa, vui hưởng Chúa và thậm chí đã được thấm nhuần bằng Chúa, nhưng nàng chưa bao giờ nẩy mầm cho Chúa điều gì. Chỉ đến khi nàng trở nên miếng vườn, nàng bắt đầu nẩy mầm đôi điều. Em gái ta, tân phụ ta là vườn đóng kín, là nguồn nước khóa lại, là suối niêm phong. Đám cây mình là vườn địa đàng, có thạch lựu và trái ngon, hoa phụng tiên và cây cam tòng, cam tòng và hồng hoa, xương bồ và nhục huế, cùng mọi thứ cây có mùi thơm, một dược, lô hội với các hương liệu có danh » (4 :12-14).
Trước khi nàng trở nên miếng vườn, nàng đã vui hưởng Chúa như một dược, hoa phụng tiên và nhũ hương. Bây giờ nàng nẩy mầm điều gì mình đã vui hưởng, nhưng điều đó không còn dành cho nàng nó dành cho anh em khác. Bây giờ nhũ hương không để cho nàng thỏa mãn, nhưng dành cho sự thỏa mãn của Chúa. Hoa phụng tiên không từ Chúa dành cho nàng đánh giá, nhưng nó mọc lên từ nàng cho Chúa đánh giá. Trong phương diện thứ nhất, mọi sự đều vì nàng, nhưng bây giờ mọi sự đều vì Chúa và vì anh em khác. Lúc đầu đó là đôi điều từ Chúa truyền vào nàng, bây giờ đó là đôi điều của Chúa này mầm từ trong nàng, vì cớ tất cả điều này được truyền đạt vào trong nàng, dầm thấm nàng và đã trở nên một phần của nàng.
--Thân thể tập thể
Vào lúc nàng trở nên miếng vườn, đó không còn là vấn đề cá thể nữa. Chúng ta không bao giờ làm thỏa mãn anh em khác mà không được xây dựng với anh em khác. Chúng ta không thể nầy mầm những điều chúng ta đánh giá, vui hưởng những điều chúng ta đã được dầm thấm mà lại không được cách đầy trọn thành miếng vườn. Đây là lại sao chúng ta cần phương diện thứ hai của sinh hoạt Cơ-Đốc nhân, Thân Thể tập thể. Đây là điều Chúa đang tìm kiếm ngày nay. Ngài không đang tìm kiếm vài cá nhân thuộc linh và trưởng thành cách cá thể, Ngài đang tìm kiếm một Thân Thể tập thể. Cơ-Đốc giáo đã tàn phá toàn thể tình trạng đó. Tất cả chúng ta bị các quan niệm sai lầm làm cho hư hỏng. Đây là tại sao chúng ta cần đôi mắt bồ câu. Mọi quan niệm mà chúng ta nhận từ Cơ-Đốc giáo đều cần được thay đổi
Bất cứ chúng ta đã có nhận được gì từ quá khứ, chúng ta phải nhận thức rằng sinh hoạt Cơ-Đốc nhân không vì cá thể. Sinh hoạt Cơ-Đốc nhân là vì Thân Thể tập thể. Bất luận sự thành đạt chúng ta có thể cao đến đâu, dù nó là đỉnh núi Liban, nó sẽ không bao giờ vì chính chúng ta cách cá nhân. Khi chúng ta đã đạt đến đó. Chúa sẽ bảo chúng ta bước xuống để làm miếng vườn trên trái đất. Chúng ta không thể tự mình ở trên đỉnh núi thăng thiên. Chúng ta phải bước xuống thung lũng để được xây dựng chung với anh em khác và nẩy mầm mọc lên mọi điều của Chúa mà mình đã dầm thấm. Chúng ta phải là miếng vườn để mọc lên đôi điều hầu Chúa thỏa mãn và làm nguồn nước cho các anh em khác.
-Những điểm chuyển biến
Trong sứ điệp sau, chúng ta sẽ thấy sự mâu thuẫn nhỏ khác nữa giữa người tìm kiếm này và Chúa. Thực sự khó cho chúng ta tiến lên với Chúa trong mọi khi. Gánh nặng của tôi là chỉ tỏ mọi bước đi cho chúng ta thăng tiến. Chúng ta không thể theo đuổi ngày này qua tháng kia mà không biết mọi điểm chuyển biến. Nhã Ca là một sách ngắn, song le nó bao gồm mọi điểm chuyển biến của sinh hoạt Cơ-Đốc nhân chúng ta
Làm mão miện với cái tháp Đavít là kỳ diệu, nhưng đang khi đến đó lập tức chúng ta cần biến chuyển, chúng ta không thể lưu lại. Chúng ta cần biến chuyển từ sự thành đạt của mình đến núi một dược và đồi nhũ hương. Rồi sau khi ngụ ở đó trải một thời gian dài, sẽ có sự thành đạt khác. Vì cớ các kinh nghiệm về sự chết và phục sinh của Chúa, chúng ta sẽ được thuyên chuyển vào sự thăng thiên của Chúa. Chúng ta sẽ đạt đến đỉnh núi sự thăng thiên của Ngài, sự thành đạt khác cao hơn điều trước. Rồi lập tức chúng ta cần sự chuyển hướng khác. Từ đỉnh núi thăng thiên của Chúa, Chúa sẽ kêu gọi chúng ta xuống thung lũng để làm miếng vườn. Chúng ta không thể làm miếng vườn trên đỉnh núi. Chúng ta phải bước xuống thung lũng nơi chúng ta có thể nẩy mầm đôi điều.
Điều minh bạch là miếng vườn để mọc lên nhiều điều. Khi người tìm kiếm trở nên miếng vườn. Nàng bắt đầu nẩy mầm mọi điều mà trước đây nàng đã vui hưởng Chúa, như một dược, nhũ hương và hoa phụng tiên. Tất cả các điều này là các phương diện và chi tiết Chúa vốn là gì đối với nàng. Nàng đã vui hưởng và tham dự tất cả mọi điều này và bây giờ, nàng đang mọc lên chúng cho Chúa thỏa mãn. Nàng đã vui hưởng tất cả các điều này trong các chương trước nhưng bây giờ  trong vườn, chính Chúa bước vào để vui hưởng chúng. Hỡi em gái ta, tân phụ ta ơi, ta đã vào trong vườn ta rồi, ta có hái trái một dược và hương liệu ta, ăn tàng mật ong và mật ông ta, uống rượu nho với sữa ta. Hỡi các bạn hãy ăn hỡi các ái hữu, khá uống cho nhiều » (5 :1)
Đây là các điểm chuyển biến và chúng cũng là sự vận dụng thiết thực trong sự thuận phục ý muốn. Chúng ta đừng bao giờ nghĩ mình quá thuộc linh đến nỗi không cần học tập thuận phục ý muốn chúng ta thêm nữa. Chúng ta sẽ cần vận dụng sự thuận phục ý muốn chúng ta đến khi chúng ta bước vào Giêrusalem mới.
--Không bao giờ hài lòng
Nan đề là chúng ta hài lòng với các thành đạt thuộc linh của mình. Tiếp theo sau núi một, dược và đồi nhũ hương, chúng ta được thuyên chuyển đến núi Liban và một khi đến đó, chúng ta muốn cư ngụ ở đó. Tuy nhiên, Chúa sẽ không bao giờ cho phép chúng ta cư ngụ ở đó. Ngài sẽ phán «hãy cùng ta xuống thung lũng để làm miếng vườn. Sự thành đạt thuộc linh cá nhân của chúng ta chỉ vì chúng ta cách có nhân. Chúng ta phải lìa sự thành đạt của mình với Chúa để trở nên miếng vườn cho Chúa và cho các anh em khác. Đây là đường lối cho miếng vườn xuất phát. Điều đó không chỉ nhờ các kinh nghiệm đầy đủ về sự chết, phục sinh và thăng thiên của Chúa. Sau khi chúng ta đã đạt đến đỉnh núi, chúng ta phải lắng nghe tiếng kêu gọi từ Chúa, để lìa bỏ sự thành đạt của mình và trở về chỗ mà Ngài có ý định thành toàn mục đích của Ngài, thung lũng mà chúng ta đã xuất thân. Chúng ta lìa bỏ chỗ đó để lên đỉnh núi thăng thiên, bây giờ chúng ta phải trở lại để làm miếng vườn hầu mọc lên nhiều điều cho Chúa thỏa mãn. Chỉ nơi đó, Chúa có thể vui hưởng chính mình. Ngài từ trong chúng ta. Ngài đã bước vào chúng ta làm sự vui hưởng của chúng ta, nhưng bây giờ chúng ta nẩy mầm ra Ngài cho sự vui hưởng của Ngài và sự vui hưởng của anh em khác. Đây là miếng vườn.
Điều này có thể là một ít điều sâu nhiệm cho chúng ta nhưng chúng ta cần thấy các điểm chuyển biến này để thăng tiến. Khi Chúa đưa Phierơ và Giăng từ thung lũng lên đỉnh núi, họ đã thấy khải tượng thiết thực về chính Ngài. Khi ấy Phierơ: «Chúa ôi, chúng ta ở đây tốt lắm. Chúng ta hãy xây dựng vài nhà trại ở đây thường trực». Nhưng không bao lâu sau đó, Chúa đã đưa họ từ đỉnh núi trở xuống thung lũng. Tôi tin tiếp sau kinh nghiệm này, dần dần Phierơ trở nên miếng vườn.
Chuyển biến luôn luôn


Tất cả chúng ta đều cần các sự chuyển biến trong sinh hoạt thuộc linh của mình. Chúng ta cần chuyển biến luôn luôn. Có nhiều chuyển biến trong sách này. Hiểu được tất cả các sự chuyển biến là hiểu được quyển sách. Tiếp theo « mão miện » là chuyển biến đến núi một dược và đồi nhũ hương. Rồi điều này sẽ thuyên chuyển chúng ta đến đỉnh núi Liban. Nhưng lập tức chúng ta cần chuyển biến khác. Chúng ta phải trở về thung lũng để làm miếng vườn. Miếng vườn mọc lên một dược, nhũ hương, hoa phụng tiên và mọi hương liệu khác. Trong chương 3 câu 6, nàng đã được dầm thấm bằng một dược và nhũ hương cùng mọi hương liệu của con buôn. Các hương liệu này là mọi loại hương liệu khác đó. Điều này chỉ dẫn rằng mọi điều của Chúa mà từ đó nàng đã tham dự thì bây giờ đang nẩy mầm từ trong nàng. Chúng không dành cho nàng vui hưởng nữa, nhưng để Chúa vui hưởng. Chúa sẽ vui hưởng chính mình Ngài từ trong chính nàng và nàng cũng sẽ là sự cung cấp thiết thực cho các anh em khác. Nguyện Chúa thương xót chúng ta hầu chúng ta có thể sẵn sàng cứ liên tục chuyển biến cho đến khi chúng ta trở nên miếng vườn làm thành toàn mục đích của Ngài.
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2