"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:9314172
Đang truy cập:319

NHÌN XEM CHÚA GIê-SU-


 
 
“…nhìn xem Đức Chúa Giê-su, là Đấng đã chịu khổ hình thập tự giá…” (Hê-bơ-rơ 12:2).
-
Hê-bơ-rơ 12:2; Thi Thiên 37:25; Ê-sai 42:2; Ma-la-chi 3:16-17; Ma-thi-ơ 27:46; Mác 15:34; Rô-ma 8:32; Gia-cơ 5:6; 1 Phi-e-rơ 3:18
Đa-vít đã có nhiều kinh nghiệm với Đức Chúa Trời trong đời mình. Một điều đã gây ấn tượng mạnh với ông, mà ông thuật lại trong Thi Thiên 37: “Tôi còn trẻ và nay đã già, nhưng tôi chưa từng thấy người công chính bị bỏ rơi, cũng chẳng có con cháu người phải xin ăn” (Thi Thiên 37:25). Điều Đa-vít nói ở đây vẫn đúng cho đến ngày nay. Đức Chúa Trời sẽ luôn ở bên cạnh người công chính. Và chưa từng có ai thực sự bị Đức Chúa Trời bỏ rơi theo nghĩa tuyệt đối. Nhưng có một ngoại lệ: Khi Chúa Giê-su bị gánh lấy tội lỗi của chúng ta trên thập tự giá tại Golgotha, Ngài đã bị Đức Chúa Trời bỏ rơi — Ngài, người duy nhất thực sự công chính từng bước đi trên đất này (Công vụ 3:14; Gia-cơ 5:6; 1 Phi-e-rơ 3:18). Điều đó hẳn đã như thế nào đối với Ngài!
Đức Chúa Trời phán về tôi tớ của Ngài, Chúa Giê-su, rằng Ngài sẽ không kêu la, không cất tiếng kêu, cũng không để tiếng Ngài vang vọng ngoài đường phố (Ê-sai 42:2). Và lời tiên tri này đã được ứng nghiệm trong đời sống của Chúa Giê-su đúng như mô tả: Chúng ta không bao giờ đọc thấy Ngài kêu la. Nhưng có một ngoại lệ: Khi Ngài bị treo trên thập tự giá và bị Đức Chúa Trời bỏ rơi trong ba giờ tối tăm vì tội lỗi, chúng ta đọc thấy Ngài kêu la: “Khoảng giờ thứ chín, Đức Chúa Giê-su kêu lớn tiếng rằng: ‘Ê-li, Ê-li, La-ma Sa-bách-ta-ni?’ (nghĩa là: ‘Lạy Đức Chúa Trời của con, lạy Đức Chúa Trời của con, sao Ngài bỏ con?’)” (Ma-thi-ơ 27:46). Ngài hẳn đã phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng!
Việc một người cha tha thứ cho con trai mình là điều bình thường, đặc biệt nếu hai cha con có mối quan hệ tốt. Ông sẽ nâng đỡ con và cố gắng giúp con vượt qua những khó khăn. Đức Chúa Trời cũng làm như vậy với những người kính sợ Ngài và tôn trọng danh Ngài. Ngài sẽ tha thứ cho họ, giống như một người cha tha thứ cho con trai mình khi con phục vụ ông (Ma-la-chi 3:16-17). Nhưng Đức Chúa Trời đã làm gì với Con trai duy nhất của Ngài khi Ngài bị đóng đinh trên thập tự giá và chịu hình phạt để mang lại bình an cho chúng ta? Có sự khoan dung hay giảm nhẹ nào dành cho Ngài trong phán xét không? Không, hoàn toàn không: Đức Chúa Trời không tha thứ cho Con trai duy nhất của Ngài, nhưng đã phó nộp Ngài vì tất cả chúng ta (Rô-ma 8:32).
 
 
 
 
 
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2