Trong Kinh Thánh, chúng ta thấy một số tín đồ đã ngủ khi họ không nên ngủ. Điều này cũng có thể áp dụng cho chúng ta, những người, xét về mặt tâm linh, cũng không nên ngủ.
Sam-son (Các Quan Xét 16:18-22) – Ông ngủ trong bụng một người phụ nữ quyến rũ và độc ác. Đó là giấc ngủ của dục vọng. Ông bị đánh thức bởi tiếng kêu đáng sợ “Người Phi-li-tin ở trên kia!” Sự gian ác của thế gian lẽ ra phải mở mắt ông ra.
Ê-li (1 Các Vua 19:1-5) – Ông ngủ vì ông chán nản, lo lắng và thất vọng. Thiên sứ của Chúa đã đánh thức ông và ban ơn chu cấp cho ông.
Su-la-mi (Nhã Ca 5:2, 6) – Bà ngủ vì tình yêu dành cho chú rể của mình không còn tỏa sáng rực rỡ trong lòng bà nữa.
Giô-na (Giô-na 1:3-5) – Ông ngủ thiếp đi vì việc chạy trốn khỏi Đức Chúa Trời khiến ông mệt mỏi, và vì ông không còn muốn nghĩ về con đường mình đang đi nữa. Một người lái tàu quở trách ông và đánh thức ông dậy.
Các môn đồ trên núi Biến Hình (Lu-ca 9:28-36) – Họ ngủ thiếp đi vì họ không mấy quan tâm đến kết quả cuộc hành trình của Chúa Giê-su. Cuối cùng, họ được “tỉnh giấc” bởi vinh quang của Đấng Christ.
Các môn đồ ở Ghết-xê-ma-ni (Lu-ca 22:39-46) – Họ ngủ thiếp đi vì họ không trân trọng những đau khổ của Con Người. Họ được đánh thức bởi lời khuyên răn của Chúa.
Ơ-ti-che (Công vụ 20:7-12) – Ông ngủ quên vì không chú ý đủ đến lời Chúa và sống ở “biên giới của thế gian”. Ông tỉnh giấc bởi một tác động mạnh mẽ, hay đúng hơn, bởi một phép lạ của Chúa.
Chúng ta không được sinh ra để ngủ. Nếu chúng ta ngủ, Chúa sẽ lay động tâm hồn chúng ta bằng nhiều cách khác nhau. Thật tốt biết bao khi chúng ta thức tỉnh, đứng dậy và hoạt động vì Ngài!