"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:8624419
Đang truy cập:145

MỘT LẦN NỮA-

 

Cụm từ “một lần nữa” cho thấy sự loại bỏ những gì có thể bị lay chuyển – tức là những tạo vật – để những gì không thể bị lay chuyển có thể tồn tại. (Hê-bơ-rơ 12:27 NIV)
Trong sự hủy diệt Giê-ru-sa-lem – điều mà thư [gửi cho người Hê-bơ-rơ] đã đề cập đến – toàn bộ trái đất đã bị rung chuyển đối với dân Do Thái. Đền thờ, là trung tâm của toàn bộ thế giới đó, đã sụp đổ cùng với mặt đất. Chức tư tế, như được tập hợp trong hàng thầy tế lễ thượng phẩm, đã biến mất. Việc thờ phượng trong đền thờ chấm dứt, và dân tộc không còn là một dân tộc thống nhất và gắn kết. Đó là những điều có thể bị loại bỏ. Thế mà chúng đã đứng vững biết bao lâu! Chúng đã chống chọi được với những thế lực nào! Họ đã tin tưởng biết bao rằng chúng sẽ không bao giờ biến mất!
Họ đã chắc chắn biết bao rằng Đức Chúa Trời gắn bó với tất cả những điều đó đến nỗi chúng không bao giờ có thể bị hủy diệt và biến mất! Họ đã chiến đấu và bám víu vào nó đến tận cùng khủng khiếp! Nhưng vô ích. Chúa không còn muốn giữ lại khuôn khổ và hệ thống trần gian, những thứ đã chiếm quá nhiều không gian, năng lượng và chi phí trước khi đạt đến điều thực sự thuộc về tâm linh. Tỷ lệ giá trị tâm linh xét cho cùng quá nhỏ, và những mối quan tâm tâm linh nằm quá xa trong mê cung của bộ máy tôn giáo và truyền thống, đến nỗi nó không còn đáng giá nữa. Phương tiện để đạt được mục đích không phải là tức thời, nghĩa là khoảng cách giữa phương tiện và mục đích quá lớn. Không có sự tiếp xúc trực tiếp với yêu cầu thiêng liêng thực sự, và có quá nhiều thứ ở dạng trung gian. Vì vậy, nó phải biến mất, và thay vì bảo tồn nó, chính Chúa đã làm rung chuyển nó.
Những gì còn lại sau sự rung chuyển chỉ là điều đó, và chỉ điều đó mà thôi, đó là Chúa Kitô theo cách thuộc linh và trên trời: Chúa Kitô trên trời, và ở đây, nhờ Thánh Linh của Ngài, là điểm quy tụ, hay dịp quy tụ; Chúa Kitô trên trời là Thượng tế và là Lễ vật hy sinh; trật tự trong nhà Chúa ở đây là một trật tự thuần túy thuộc linh và trên trời – không phải hình thức, sắp đặt, áp đặt, bắt chước, hay vật chất. Trật tự nảy sinh từ sự sống, và nếu Sự sống đó là Thiêng liêng, và không bị kiểm soát, thì trật tự Thiêng liêng sẽ tự nhiên.
 
 
 
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2