Mối quan hệ giữaCơ Đốc nhân và luật pháp không phải là một chủ đề đơn giản. Dưới đây là một vài suy nghĩ về vấn đề này:
Người ta thường nói rằng chúng ta, những Cơ Đốc nhân phải tuân theo một luật lệ đạo đức. Trước hết, chúng ta phải xác định rằng đây không phải là những diễn đạt dựa trên Kinh Thánh. Thường thì, những cách diễn đạt không dựa trên Kinh Thánh cũng che giấu những cách suy nghĩ không dựa trên Kinh Thánh (tất nhiên, không phải lúc nào cũng vậy; hãy xem xét Ba Ngôi, v.v.). Kinh Thánh nói về một luật lệ và rằng chúng ta không phải tuân theo luật lệ đó (Rô-ma 6:14).
Một Cơ Đốc nhân chắc chắn sống theo ánh sáng thần thượng mà mình có và rút ra từ những lời dạy của toàn bộ Kinh Thánh, bao gồm cả Luật Môi-se. Điều đó chắc chắn là đúng. Anh ta có những nghĩa vụ đạo đức. Nhưng câu hỏi đặt ra là liệu mối quan hệ của người Kitô hữu với Đức Chúa Trời có bị luật pháp điều chỉnh hay không. Và rõ ràng là không phải vậy. Chúng ta đã chết đối với luật pháp (Rô-ma 7:4). Chúng ta không được nhầm lẫn luật pháp với những bổn phận mà chúng ta có đối với Đức Chúa Trời (những bổn phận này được nêu một phần trong luật pháp và được nêu đầy đủ trong Kitô giáo).
Luật pháp được xem xét trong toàn bộ Kinh Thánh. Có luật đạo đức và luật lễ nghi. Tuy nhiên, chúng ta có thể phân biệt được bản chất của từng điều răn. Con người bằng xương bằng thịt (đối tượng mà luật pháp hướng đến) có thể giữ các điều răn lễ nghi, dù rất khó khăn. Nhưng họ không thể và sẽ không đáp ứng được các yêu cầu về đạo đức (Rô-ma 😎. Điều vốn dành cho sự sống lại trở thành sự chết (Rô-ma 7).
Luật pháp giáng lời nguyền rủa trên mọi người không giữ luật (Ga-la-ti 3:10). Người Cơ Đốc không thể phục tùng luật pháp mà chối bỏ lời nguyền rủa này. Làm như vậy sẽ làm suy yếu quyền uy của luật pháp. Ai ở dưới luật pháp đều bị nguyền rủa.
Luật pháp lên án tội lỗi. Nhưng trong ý nghĩa sâu xa hơn, luật pháp cũng lên án tội lỗi (bản chất xấu xa). Vì luật pháp nói: “Chớ tham lam”. Phao-lô thành Tarsus có lương tâm trong sạch khi xem xét cách cư xử bên ngoài của mình và các yêu cầu của luật pháp (Phi-líp 3). Nhưng khi luật pháp sinh ra dục vọng, luật pháp mang đến sự chết và phá hủy sự tự mãn (Rô-ma 7:7-11). Luật pháp phán xét mọi thứ thuộc về con người về mặt đạo đức: hành động, ước muốn và ý chí.
Là những Cơ Đốc nhân, chúng ta không cần những quy tắc về điều đúng và sai; chúng ta cần động cơ và sức mạnh cho bản chất mới của mình. Luật Môi-se không thể cung cấp điều này. Chúng ta tìm thấy điều đó nơi Chúa Giê su. Ngài là sự sống, động lực và gương mẫu. Chúng ta thuộc về Ngài và noi theo Ngài như những người, nhờ sự chết và sự phục sinh, đã bước ra khỏi phạm vi của luật pháp. Chúa Kitô giờ đây được ghi khắc trong lòng chúng ta qua Đức Thánh Linh, như 2 Cô-rinh-tô 3 giải thích, trái ngược với những điều khoản của luật pháp được khắc trên đá. Tình yêu dành cho Chúa Kitô và vẻ đẹp mà chúng ta thấy nơi Ngài dẫn chúng ta đến khát vọng được giống như Ngài.
Người ta thường nói rằng luật pháp là sự thể hiện tính cách của Đức Chúa Trời. Nhưng điều này về cơ bản là sai. Nói một cách kính trọng, làm sao Đức Chúa Trời có thể yêu thương người lân cận như chính mình? Đức Chúa Trời hành động trong tình yêu của Ngài mà không cần một đối tượng xứng đáng. Vì vậy, Ngài đã ban Con trai của Ngài. Tuy nhiên, luật pháp chỉ nêu ra những nghĩa vụ của tạo vật và không phải là sự mặc khải trọn vẹn về Đức Chúa Trời. Chúng ta, nhữngCơ Đốc nhân, có điều đó nơi Chúa Kitô.
 
 
 
 
BỎ LẠI QUÊ HƯƠNG VỚI TẤM VÉ MỘT CHIỀU, CHỊ ĐÃ CHỌN TÌNH YÊU VÀ MỘT ĐẤT NƯỚC XA LẠ
Bác sĩ Phạm Ngọc Thạch từng du học tại Pháp vào những năm 1934-1935. Tại đây, ông gặp y tá Marie Louise và giữa họ nảy nở một tình yêu xuyên biên giới. Đầu năm 1936, chị rời quê hương với tấm vé một chiều để sang Việt Nam. Biết tin, anh đã vô cùng xúc động, ngay lập tức đưa chị đến Toà thị chính đăng kí kết hôn.
 
Ngày 2/9/1945, giữa dòng người mừng độc lập, chị và con út bị tương tác gây tổn thươn… 
Xem thêm
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ðăпɡ ᴋý пһậп пɡɑʏ 78ᴋ
Тһưởпɡ пạρ ᴆầᴜ 150%