Tự mình cố chúc phước cho con,
Chúc nhầm Gia-cốp hợp lòng Chúa,
Tiếng nói, lông tay vấn nạn còn.
-
Gia-cốp rút lui mười bảy năm,
Mắt làng chúc phước chẳng sai lầm,
Cúi mình thờ Chúa nương cây gậy,
Tắt thở so chân rồi mới nằm.
-
Bởi đâu Giô-sép thấy ngày sau:
“Chúa rước anh em hưởng đất màu”;
Hài cốt của mình ông nhắn nhủ,
Thấy ba thế hệ phước dồi dào.
-
Tám mươi tuổi sức khỏe còn cao,
Đồng vắng lưu đày sức chẳng hao,
Ngọn núi Hếp-rôn xin chiếm hữu,
Trung thành theo Chúa chẳng sờn nao!.
-
Lên giường chẳng thể ngủ cho yên,
Đa-vít thật lòng yêu mến đền,
Trải mấy năm thu gom vật liệu,
Dặn dò rồi chết thỏa tâm nguyền.
-
Đa-ni-ên tuổi trẻ lưu đày,
Sống khiết thanh hai đế quốc đây,
Tiên kiến thuộc linh nhiều khải tượng,
Khi già, lúc trẻ tín trung thay.
-
Chúa dặn Sê-pha đến tuổi già,
Đưa tay người trói dẫn đi xa,
Ba-by-lôn cất công rao giảng,
Nhà trại thoát li sẽ vụt qua.
-
Trưởng lão Phao-lô hai khám tù,
Nói năng êm ái, dạ nhân từ,
Nhiều thư ngục thất đầy ơn viết,
Biết sắp qua đời đắc thắng dư.
-
Tuổi già vì Chúa chịu lưu đày,
Sách Khải Thị trên đảo viết rày,
“Lẽ thật, tình yêu và sự sống”,
Đề tài vá lưới thánh dân Ngài.
Minh Khải cảm tác-
(Nguồn: .(Sáng 27: - .Sáng 48:17-20;- Sáng. 50:22-26- Giô suê 14:6-14- Thi 132:1-5; 1 Sử 29: 3-- Đa ni ên 1:, 10:- Giăng 21: 18-19; 2 Phiero 1:13-15— Phlm 1: 9; 2 Tim 4: 6—Khải. 1: 9; Mathio 4:21-22).