"Đức Giê-hô-va ôi! Xin cứu chúng con vì người tin kính không còn nữa, Người trung tín đã biến mất khỏi con cái loài người" (Thi Thiên 12: 1)
Khi tác giả thi thiên 12 đã kêu gào như vậy, thì tính khẩn cấp và thiết yếu của lời kêu gào nầy trong thời chúng ta càng nhiều hơn biết dường nào! Thực vậy những người có ân tứ của Đức Chúa Trời ở đâu, những người đã phục vụ Chúa cách đây một thế kỷ hay trước nữa như ông A..B. Simpson, Ông D.L. Moody, Billy Graham ..v.v..nay đang ở đâu? Làm sao chúng ta có thể phục vụ tốt như họ trong ngày hôm nay, và chúng ta đang chịu đựng sự thiếu hụt những người như vậy giữa vòng chúng ta biết dường nào!
Tuy nhiên, tác giả thánh vịnh không quan tâm các ân tứ, các khả năng, cho dù chúng có giá trị và được đánh giá cao, nhưng ông quan tâm đến những con người kỉnh kiền và trung tín. Chúng ta có thể có ân tứ như người khác, nhưng sự tin kính và trung tín của chúng ta thì thể nào? Những điều nầy nằm trong tầm tay với tới của các người nam và người nữ Cơ Đốc nghèn nàn và khiêm nhường nhất.
1. "Người tin kính không còn nữa". Thế hệ của ông dường như đã biến mất trong thời của chúng ta. Các anh chị em tin kính đó, thì những người của chúng ta hôm nay mà cao tuổi, có thể nhớ đến hay ít ra là nghe nói đến trong thời thơ ấu của họ, nay ở đâu? Họ đã ra đi và sự thay thế của họ là khó tìm được. Dường như họ đã không còn nữa. Đức Giê-hô-va ôi! Xin cứu chúng con! Hãy dấy lên nhiều con cái của Ngài, những người sẽ tiếp tục con đường tin kính này, và sẽ sống gần Con yêu dấu của Ngài, là Chúa Jêsus.
2. "Người trung tín đã biến mất" Những người trung tín ở đâu, những người nam và người nữ, những người được chuẩn bị để làm điều gì là đúng trước mặt Đức Chúa Trời, có giá trị biết bao nhiêu, nay ở đâu? Hãy tìm kiếm giữa vòng con cái của loài người ngày nay, ngay cả trong số các thánh đồ đã được đào tạo, và xem tương đối có ít người như vậy được tìm thấy là dường nào. Họ phải chuẩn bị chịu đựng cho sự trung thành của họ, trong thời đại dễ dãi của chúng ta. Họ hầu như không tồn tại. Xin cứu chúng con!, Chúa ơi!
Nhưng liệu chúng ta có tuyệt vọng vì tình trạng xung quanh chúng ta, và thậm chí giữa chúng ta không? Không, vì "Đức Chúa Trời là thành tín", vì vậy chúng ta hãy trở nên sốt sắng hơn, càng thiết thực hơn, càng nghiêm túc hơn, càng cầu nguyện nhiều hơn. Nhờ sự giúp đỡ của Đức Chúa Trời, tại sao chúng ta không nên theo đường hướng của người tin kính và trung tín, những người đã sống trong những ngày đã qua rồi? Đức Chúa Trời y nguyên. Ngài không thay đổi. Có lý do hợp lý nào để chúng ta ngồi khoanh tay, và bỏ cuộc chăng? Há chúng ta không thể nằm trong số những người tin kính và trung tín, ngay cả khi những người khác đã sa ngã ra ngoài đường hướng sao? Trong những ngày đầu tiên, sứ đồ Phao Lô đã viết cho một số người, "Anh em đang chạy giỏi như thế mà ai đã ngăn trở anh em vâng phục chân lý? (Galati 5: 7) Chúng ta đừng bao giờ quên rằng Đức Chúa Trời là thành tín, và vì thế có thể giúp chúng ta sống trong tập thể đó, là những người tin kính và trung tín.