Ru-tơ 2: 7; Ru-tơ 2: 14; Ru-tơ 2: 17; Ru-tơ 3: 2
Trong sách Ru-tơ 2 và 3, chúng ta được làm quen với bốn thời điểm trong ngày. Ngay cả khi báo cáo trong Chương 3 không diễn ra trong cùng một ngày, thì việc tổng hợp thời gian trong ngày là rất nổi bật.
Ru-tơ muốn bắt đầu công việc vào buổi sáng. Cô ấy không ngồi nhiều, nhưng siêng năng và lượm lặt lúa mót phía sau các con gặt (Ru 2:7). Vào buổi trưa, cô ấy ăn ngũ cốc rang (Ru 2: 14). Sau đó, cô ấy trở lại làm việc và cũng đi lượm bông lúa rơi giữa các bó lúa. Vào buổi chiều tối, cô ấy đập những gì mình đã nhặt được và mang nó về cho mẹ chồng (Ru. 2:17). Cuối cùng, có thông tin cho rằng cô ấy lẻn lên sàn đập lúa mạch vào ban đêm (Ru 3: 2).
Vì vậy, bạn có thể nói: Toàn bộ sự tồn tại của những con người đó xoay quanh ngũ cốc và mùa màng. Và điều đó -- theo nghĩa bóng - cũng nên xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Việc dưỡng linh nên luôn luôn làm cho chúng ta bận rộn. Một câu Kinh thánh vào buổi sáng, nghe một bài giảng Kinh thánh trên xe ô tô, suy ngẫm ngắn gọn về một câu Kinh thánh vào giờ ăn trưa, học Kinh thánh vào buổi tối, đọc lời Chúa khi mặt trời đã khuất khỏi bầu trời từ lâu ...
Hình thức cụ thể có thể khác nhau, nhưng chúng ta nên tự hỏi: Lời Đức Chúa Trời thực sự đóng vai trò gì trong cuộc sống của chúng ta
-
Nạn đói ở Bethlehem
Ru-tơ 1: 1; Ru-tơ 1: 19-22
"Trong đời các quan xét, một nạn đói xảy ra trong xứ. Có một người từ Bết-lê-hem xứ Giu-đa cùng với vợ và hai con trai mình đến tạm trú trong xứ Mô-áp"
Nạn đói ở Bết-lê-hem: Ê-li-mê-léc đóng gói đồ đạc của mình. Ông, vợ ông là Na-ô-mi và hai con trai của họ rời miền đất hứa và đi đến Mô-áp. Tất nhiên, đây chỉ nên là một giải pháp tạm thời. Nếu mọi thứ trở nên tốt hơn ở Bết-lê-hem, vâng, thì họ sẽ trở lại .
Lỗi lầm nghiêm trọng! Họ rời khỏi nơi chúc phúc của Chúa. Họ đang đi khỏi nơi được dịch là "nhà bánh". Và bạn tìm thấy gì? Cái chết. Ê-li-mê-léc và hai con trai của ông chết ở Mô-áp. Họ muốn thoát khỏi cái chết và sau khi đén Mô-a2p phải đối mặt với nó.
Cuối cùng, khi Na-ô-mi trở về Bết-lê-hem, thành phố bắt đầu náo động. "Đó không phải là Na-ô-mi sao?" Rõ ràng là có nhiều người biết Na-ô-mi. Bằng chứng không thể nhầm lẫn rằng họ đã không bị chết trong nạn đói! Và không chỉ vậy: Bất chấp nạn đói, vẫn còn có những người giàu có ở đó - như Bô-ô.
Chúng ta có thể gặp nạn đói về thuộc linh trong hội thánh của mình. Thiếu thức ăn. Các anh em mục tử dường như không đủ ân tứ để giảng lời Chúa với chúng ta. Bạn đã quá già. Hoặc quá trẻ. Trong mọi trường hợp, chúng ta không thực sư nhận được tiền trợ cấp xứng đáng. Và bây giờ? Chỉ cần chạy đi? Hướng tới một nhà thờ lớn hơn, nơi được “cung cấp nhiều hơn”?
Cho đến nay, nếu chúng ta chỉ nhóm lại với danh Chúa Giê-su (Ma-thi-ơ 18:20), thì chúng ta đang ở một nơi mà Đức Chúa Trời đã hứa ban phước. Bạn phải ở lại đó. Người ta chỉ có thể rời khỏi hội thánh nếu có lý do rõ ràng để làm như vậy từ Kinh thánh. Nhưng không phải theo ý thích hay vì có vấn đề. Đức Chúa Trời muốn ban phước lành của mình trong "Bết=lê-hem"!