CÂY VẢ TRONG VƯỜN NHO-
Lu ca 13: 6-9 "Ngài bèn phán thí dụ nầy: “Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình, đến tìm trái mà không thấy, bèn nói cùng kẻ coi vườn rằng: 'Kìa, đã ba năm nay ta đến tìm trái nơi cây vả nầy mà không thấy. Hãy đốn nó đi; sao để nó choán đất làm
chi?' Kẻ coi vườn đáp rằng: 'Thưa chủ, xin để lại năm nầy nữa, đợi tôi đào xung quanh và bỏ phân, thử sau nó có kết quả chăng; bằng không, chủ sẽ đốn.'”
Mười chi phái phía bắc bị lưu đày sang Babylon trước Nam quốc Giu đa khoảng 150 năm. Nhưng vào năm 536 T.C.N, hai chi phái Giu đa và Bên gia min, miền nam, được phép hồi hương lập nước Israel, thì 10 chi phái trước kia đã tản lạc khắp địa cầu rồi, họ không có hồi hương vào thời Xô-rô-ba bên lúc ấy. Nên nước Israel vào lúc ấy thì dân Giu đa (Do thái) chiếm đa số. Nước đó duy trì mãi đến thời Tân ước và Chúa Giê su giáng sinh từ trinh nữ Ma-ri, người Do thái.
Trong câu chuyện về cây vả trong vườn nho Israel, ngụ ý dân Do thái thời Chúa Giê-su như cây vả trong đất nước Israel.
Người chủ vườn nho là Đức Chúa Trời Cha, người làm vườn là Chúa Giê-su. Chúa xin Đức Chúa Trời cho Ngài kỳ hạn ba năm trong chức vụ Ngài, mong bón phân cây vả cho nó ra trái, nếu không có trái thì Chủ hãy đốn nó.
Kết quả sau ba năm hơn trong chức vụ của Chúa Giê su, cây vả Do thái cũng không ra trái, nên vào năm 70 SCN, Đức Chúa Trời đã đốn cây vả Do thái.- Đến thờ và thành thánh Jerusalem bị san bằng, dân Do thái đó, lớp bị giết, lớp bị lưu dày. Mãi ngày 14-5-1948 tất cả các chi phái Israel trở về lập quốc, là nước Israel hiện nay, mà chi phái Giu đa (Do thái) cũng mạnh nhất