"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:4408654
Đang truy cập:96

NA-BANH-


Ai là Na-banh trong Kinh thánh? Na-banh rất đáng chú ý vì sự tương tác ngắn ngủi mà anh ta có với Đa-vít trong khi Đa-vít đang chạy trốn khỏi vua Sau-lơ. Văn kiện của Đa-vít và Na-banh được tìm thấy trong 1 Samuel 25. Na-banh đến từ dòng họ Ca-lép, và tên của anh ta có nghĩa là “ngu”. Na-banh sống gần thị trấn Ma-ôn ở vùng đồi Giu-đê, sở hữu hàng ngàn con cừu và dê mà anh ta nuôi gần núi Cạt-mên. Na-banh cực kỳ giàu có; tuy nhiên, tài sản lớn nhất của anh là người vợ xinh đẹp và thông minh, A-bi-ga-in.
Trong hành trình chạy trốn một bước trước Sau-lơ, kẻ giết người, Đa-vít đã có được một số lượng đáng kể những người đàn ông đi cùng ông ta và tin vào vận mệnh của mình với tư cách là vị vua tương lai của Israel. Họ tự cung cấp cho mình bằng cách bảo vệ các trang trại và thị trấn khỏi những kẻ đột kích và kẻ trộm. Đó là một thực tế phổ biến đối với một ông chủ đất giàu có, là thường cung cấp nguồn nuôi dưỡng cho những người đàn ông bảo vệ tài sản của mình. Vì vậy, Na-banh không nên ngạc nhiên khi Đa-vít yêu cầu các điều khoản từ Na-banh ban cho người của mình (1 Samuel 25: 4 -9).
Một người đàn ông trung thực và cao thượng sẽ vui mừng đưa ra những khoản cung cấp cho những người đàn ông dũng cảm, những người đã bảo vệ đàn gia súc, và người chăn cừu của mình trong nhiều tuần. Một chàng trai trẻ ở với Na-banh, đã mô tả những người đàn ông của Đa-vít là một bức tường xung quanh họ, cả ngày lẫn đêm, --“toàn bộ thời gian chúng tôi chăn cừu của chúng tôi gần bên họ” (1 Samuel 25:16). Nhưng Na-banh không phải là một người đàn ông trung thực và cao thượng. Anh ta đáp lại yêu cầu của Đa-vít, với sự kiêu ngạo và khinh bỉ châm biếm: “Ai là Đa-vít? Và ai là con trai của Y-sai? Có nhiều đầy tớ ngày nay là những đứa trốn khỏi chủ của nó.Thế thì ta há sẽ lấy bánh của ta, nước của ta, và thịt của ta mà ta đã giết thịt cho những thợ hớt lông chiên ta, rồi ban nó cho những kẻ chúng ta chẳng biết từ đâu đến sao?"
Cộng với sự phẫn nộ của tuyên bố Na-banh, là một người đàn ông có ảnh hưởng ở Israel, Na-banh không muốn nhận biết Đa-vít là ai. Tiên tri Sa-mu-ên đã xức dầu cho Đa-vít làm vị vua tiếp theo vài năm trước đó và những tin tức như thế không được giấu kín trong một quốc gia nhỏ bé như Israel (1 Samuel 16: 12 -13). Nhưng lòng tự ái và sự kiêu ngạo của Na-banh đã khiến anh ta gửi một lời xúc phạm đến vị vua tương lai của Israel. Na-banh từ chối đối xử công bằng với Đa-vít và đóng cửa tấm lòng của mình với bất kỳ sự hào phóng nào.
Để đáp lại sự gắt gỏng của Na-banh, Đa-vít đã chuẩn bị cho người của mình chiến đấu chống lại hộ gia đình Na-banh, (1 Samuel 25: 12 -13). Trong một hành động của ân sủng và lòng can đảm, vợ của Na-banh, A-bi-ga-in, đã can thiệp thay mặt chồng của cô. Cô đã gửi một phần ban tặng của nguồn cung cấp cho trại Đa-vít, mà không cho Na-banh biết, (câu 18, 19). Sau đó, cô đến gặp Đa-vít, hạ mình xuống và cầu xin sự thương xót. Suy nghĩ nhanh chóng của cô đã cứu Na-banh và tài sản của anh ta khỏi sự trừng phạt của Đa-vít. Vẻ đẹp dịu dàng và lời xin lỗi khiêm tốn của cô ấy đã làm dịu lòng Đa-vít, và anh ấy đã từ bỏ kế hoạch trả thù của mình (câu 35). Các sự xử lí của Đa-vít với Na-banh đã chấm dứt, nhưng Chúa vẫn chưa kết thúc với Na-banh. Sự báo thù thuộc về Chúa (Rô-ma 12:19).
Khi A-bi-ga-in trở về nhà, chồng cô đang tổ chức một bữa tiệc và đã say rượu. Khi Na-banh tỉnh táo vào sáng hôm sau, A-bi-ga-in nói với anh những gì cô đã làm để xoa dịu Đa-vít. Khi nghe tin này, Na-banh bị đột quỵ hoặc đau tim và nằm liệt. Anh ta nán lại mười ngày, và rồi Kinh thánh nói rằng Chúa đã đánh Na-banh và anh ta đã chết (1 Samuel 25:38). Hiếm khi Kinh Thánh sử dụng thuật ngữ như vậy để chỉ ra rằng một người tử vong là kết quả của một hành động đánh trực tiếp của Đức Chúa Trời. Nhưng trong trường hợp Na-banh, đó là sự thật. Sự gian ác không nguôi, không thay đổi của anh ta, lên đến đỉnh điểm trong sự thách đố công khai của anh ta đối với người được xức dầu của Chúa, đã được Chúa phán xét.
Na-banh là một ví dụ trong Cựu Ước về loại người mà Rô-ma 1: 28 -32 mô tả: “đầy với mọi sự không công-chính, gian-ác, tham-lam, xấu-xa; đầy sự ganh-tị, sát-nhân, xung-đột, lừa-dốì, hiểm-độc; họ là những kẻ ngồi lê đôi mách, những kẻ vu-khống, những kẻ ghét Đức Chúa TRỜI, vô lễ, kiêu-căng, khoe-khoang, những kẻ phát-minh sự xấu-xa, không tuân-phục cha mẹ, không hiểu-biết, không đáng tin-cậy, không thương yêu, không khoan-dung; chứa đầy sự gian ác, tham lam, xấc xược và kiêu ngạo”. Na-banh là hình ảnh thu nhỏ của những gì Chúa ghét. Số phận của Na-banh nên là một lời cảnh báo cho tất cả chúng ta. Đức Chúa Trời sẽ không chịu bị chế giễu (Ga-la-ti 6: 7). Chúng ta gặt những gì chúng ta gieo. Ga-la-ti 6: 8 nói, “Vì người gieo cho xác-thịt của chính mình, sẽ từ xác-thịt ấy gặt sự hư-nát, nhưng người gieo cho Linh, sẽ từ Linh gặt sự sống đời đời”. Na-banh sống để làm hài lòng chính mình nhưng đến cuối đời, không có gì có thể được tính đến cõi vĩnh hằng. Trong phân tích cuối cùng, chỉ có niềm vui của Đức Chúa Trời mới đáng kể. Khi chúng ta sống để làm hài lòng Chúa, chúng ta không chỉ được hưởng lợi trong cuộc sống này mà còn mãi mãi -Ma-thi-ơ 6: 19-20 ““Các ngươi chớ dự-trữ cho mình châu-báu trên đất, nơi sâu-mọt và rỉ-sét phá-hủy, và nơi những kẻ trộm đột-nhập vào và lấy trộm. Song hãy dự-trữ cho mình châu-báu trong trời, nơi chẳng có sâu-mọt hay rỉ-sét phá-hủy, và nơi kẻ trộm chẳng đột-nhập vào hoặc lấy trộm”.
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2