Vì trình trạng giữa vòng tín đồ là một tình trạng đầy vấp phạm nên chúng ta cấp bách cần khải tượng về Đấng Christ mà các môn đồ đã thấy trên núi hóa hình. Mác 9:7 chép : « Lại có đám mây kéo che phủ họ, và từ trong mây có tiếng phán rằng : Nầy là Con Yêu Dấu của ta, hãy nghe Người! ». Chúng ta cũng cần nghe Đấng Christ, là Đấng Yêu Dấu của Đức Chúa Trời. Chúng ta không nên nghe chính mình hay bất cứ người nào khác.
Chúng ta cần một khải tượng, trong đó chúng ta không những thấy Đấng Christ mà cũng thấy sự chết bao-hàm-tất-cả của Ngài. Chúng ta cần được thay thế bởi Đấng Christ qua sự chết và phục sinh của Ngài. Điều này có nghĩa là chúng ta cần áp dụng sự chết của Ngài cho chính mình và rồi tiếp nhận sự cung cấp phong phú của Ngài trong sự phục sinh tuyệt diệu. Nếu được Đấng Christ thay thế như vậy, chúng ta sẽ được chữa lành khỏi các «vi khuẩn» bên trong. Chúng ta sẽ được ướp muối thậm chí trong thời đại này. Không cần phải chờ thời đại sắp đến mới được ướp muối.
Được muối trong thời đại này là được muối bởi ân điển qua sự chết và phục sinh của Đấng Christ. Nhưng nếu chờ đến khi bị muối trong thời đại sắp đến, chúng ta sẽ bị muối bằng lửa. Nếu ngày nay tự muối mình qua sự chết và phục sinh của Đấng Christ, chúng ta sẽ có ân điển.
Trong Cô-lô-se 4:6, Phao-lô đặt ân điển và muối chung với nhau: «Lời nói của anh em phải có ân điển luôn luôn và nêm thêm muối, hầu cho anh em biết nên đối đáp với mỗi người là thế nào». Trong Ê-phê-sô 4:29, Phao-lô nói đến những lời ban ân điển cho người nghe: «Chớ có lời thối tha nào ra từ miệng anh em, nhưng khi có cần thì hãy dùng lời lành có thể gây dựng, để ban ân điển cho kẻ nghe» .Ân điển là Đấng Christ như là sự vui hưởng và nguồn cung ứng của chúng ta. Lời nói của chúng ta nên truyền ân điển đến người khác. Lời xây dựng người khác luôn luôn cung ứng ân điển như thế cho người nghe. Để lời nói của chúng ta có ân điển nghĩa là Đấng Christ được bày tỏ qua lời của chúng ta. Điều này nghĩa là lời của chúng ta phải là sự bày tỏ và là sự phát ngôn của Đấng Christ. Mỗi một lời phải là sự bày tỏ Đấng Christ là ân điển.
Theo Cô-lô-se 4:6, lời nói của chúng ta cũng cần được nêm muối. Muối làm cho mọi thứ dễ chịu cho khẩu vị. Lời nói được nêm muối sẽ giữ chúng ta hòa thuận với nau. Đây là lý do Chúa bảo chúng ta trong Mác 9:50 là hãy có muối trong chính mình và sau đó hòa thuận với nhau. Nếu lời nói của chúng ta có ân điển và có muối thì những lời nói đó làm cho mọi sự trở nên dễ chịu.
Khi muối chính mình bằng sự chết và phục sinh của Đấng Christ, chúng ta nhận lãnh ân điển. Nhưng nếu không muối chính mình bằng sự chết và phục sinh của Đấng Christ, chúng ta sẽ mất cơ hội nhận lãnh ân điển. Kết quả là chúng ta sẽ bị muối bằng lửa như là hình phạt trong thời đại sắp đến.
Tôi khích lệ các thánh đồ đọc-cầu nguyện Mác 9:38-50. Qua việc đọc-cầu nguyện các câu Kinh Thánh này, anh em sẽ được soi sáng. Rồi anh em không nên ngăn cấm người khác, và anh em không bao giờ nên ép buộc người khác theo mình.
-
HAI CÂU CÁCH NGÔN Về Cách Thức Bề Ngoài
Trong bài này, tôi cũng muốn gây ấn tượng cho anh em với hai câu cách ngôn mà Chúa Jesus đã phán, cách ngôn thứ nhất trong Ma-thi-ơ 12 :30 và cách ngôn thứ hai trong Mác 9:40. Trong 9:40, Chúa phán: «Vì ai không nghịch cùng chúng ta là thuận với chúng ta». Cách ngôn này nói về cách thức bề ngoài trong sự thực hành liên quan đến những người không chống lại Chúa (c. 39). Theo câu 38, có người nào đó đuổi quỉ trong danh Chúa Jesus, mặc dầu người ấy không đi theo các môn đồ gần gũi với Chúa. Ở đây, chúng ta có vấn đề cách thức bên ngoài. Cả người này và các môn đồ của Chúa đều đang đuổi quỉ. Tuy nhiên, người ấy không theo Chúa giống như cách các môn đồ. Ở đây, chúng ta thấy sự khác biệt về cách thức. Cách thức của các môn đồ là theo Chúa Jesus, nhưng cách thức của nhóm khác là không theo Ngài cùng với các môn đồ Ngài. Các môn đồ đuổi quỉ bởi đi theo Chúa; người khác này đuổi quỉ không phải theo Chúa trong danh Chúa. Những gì chúng ta có ở đây là sự khác nhau trong cách thức thực hành, một sự khác biệt về cách thức bên ngoài.
Liên quan đến những khác biệt về cách thức bên ngoài, chúng ta cần phải rất cởi mở. Người được đề cập trong câu 38 đang đuổi quỉ trong danh Chúa Jesus. Người ấy làm điều này là đúng vì người ấy đàng làm cùng một điều như các môn đồ đang làm. Cũng vậy, tín đồ ngày nay có thể rao giảng Phúc Âm theo cách khác với cách chúng ta rao giảng Phúc Âm, nhưng cả họ và chúng ta vẫn đang rao giảng Phúc Âm. Đây là vấn đề cách thức thực hành bên ngoài, và thái độ của chúng ta về điều này cần phải thoáng.
Về Sự Hiệp Nhất Bên Trong
Cách ngôn thứ hai là trong Ma-thi-ơ 12:30: «Ai không thuận với ta là nghịch cùng ta, ai không qui tụ lại với ta thì tan tác» . Lời này liên quan đến sự hiệp một bên với một mục đích và lời ấy được nói về những người chống lại Chúa. Cụ thể là lời này được nói ra chỉ về người Pha-ri-si là những người đã nói rằng: «Người nầy không đuổi quỉ được trừ phi nhờ Bê-ên-xê-bun, chủ quỉ thôi» (Mat. 12 :24). Người Pha-ri-si không là một với Chúa Jesus; trái lại họ chống lại Ngài. Thay vì qui tụ với Ngài, họ tan tác khỏi Ngài. Vì vậy, họ hoàn toàn phân rẽ Ngài và kết hiệp với kẻ thù của Ngài là Sa-tan.
Chúng ta cần thấy câu cách ngôn trong Ma-thi-ơ 12:30 có liên quan đến sự hiệp một bên trong với một mục đích. Cách ngôn này chắc chắn áp dụng cho chúng ta ngày nay trong hội thánh của Chúa. Vì chúng ta ở đây cho hội thánh nên chúng ta phải là một với nhau. Chúng ta không thể nói rằng: «Mặc dầu chúng tôi không là một với anh em nhưng chúng tôi vẫn vì hội thánh của Chúa». Chúng ta không tin rằng người nào đó có thể vì hội thánh của Chúa mà vẫn không làm một với những người trong hội thánh. Cần phải có sự hiệp một bên trong vì một mục đích.
Đối với hai câu cách ngôn này, chúng ta cần thấy sự khác biệt giữa thực hành và mục đích. Về thực hành thì chúng ta cần bao dung. Về mục đích, chúng ta cần phải cụ thể. Về thực hành bên ngoài, Chúa phán : «Vì ai không nghịch cùng chúng ta là thuận với chúng ta». Nhưng về sự hiệp nhất bên trong vì một mục đích thì Ngài phán: «Ai không thuận với Ta là nghịch cùng Ta ».