-
Nói về “hồn của kẻ chịu giết vì Lời Đức Chúa Trời và vì lời chứng của họ,” Khải thị chép: “Họ đều kêu lớn tiếng rằng: Lạy Chủ tể, là Đấng Thánh và chân thật, Ngài không xét đoán và chẳng thân oan huyết chúng tôi nơi những kẻ ở trên đất cho đến chứng nào?” Trong 6: 9, chúng ta thấy những hồn ở dưới bàn thờ. Điều này chỉ về các sinh tế bị giết trên bàn thờ. Khi một sinh tế bị giết trên bàn thờ, huyết của sinh tế ấy chảy xuống phần cuối của bàn thờ. Hồn của xác thịt ở trong huyết (Lê. 17: 11). Sự kiện hồn của các thánh đồ tử đạo ở dưới bàn thờ cho thấy rằng theo cái nhìn của Đức Chúa Trời, tất cả họ đều đã được dâng lên cho Đức Chúa Trời làm sinh tế trên bàn thờ và huyết của họ, tức sự sống của họ, được đổ ra tại đó. Bây giờ, vị trí của họ là ở dưới bàn thờ. Theo hình bóng, bàn thờ nằm ở sân ngoài của nhà trại và đền thờ; và sân ngoài chỉ về trái đất. Vì thế, “ở dưới bàn thờ” là ở dưới đất, nơi hồn của các thánh đồ tử đạo đang ở. Đó là Pa-ra-đi, nơi Chúa Jesus đến sau khi Ngài chết (Lu. 23: 43). Nơi đó ở trong lòng đất (Mat. 12: 40) và là phần dễ chịu của âm phủ, nơi Áp-ra-ham đang ở (Công. 2: 27; Lu.16: 22 – 26).
Ngày nay, các thánh đồ tử đạo đang ở trong Pa-ra-đi dưới bàn thờ, tức là dưới đất. Nói rằng các thánh đồ ấy đang ở trên trời là hoàn toàn sai. Bản gốc Kinh Thánh tham khảo của Scofield có một lời ghi chú về Lu-ca 16: 23 rằng Pa-ra-đi vốn ở bên dưới đất trước khi Chúa Jesus phục sinh, nhưng bởi và với sự phục sinh của Đấng Christ, Pa-ra-đi đã được chuyển từ dưới đất lên tầng trời thứ ba. Tuy nhiên vào ngày Ngũ tuần, tức 50 ngày sau khi Chúa sống lại, Phi-e-rơ nói: “Đa-vít chẳng từng thăng thiên (Công. 2: 34). Thậm chí vào ngày Ngũ tuần, Đa-vít vẫn chưa ở trên trời. Trong một quyển sách của G.H Lang, Trái đầu mùa và mùa gặt, trang 54, vị cố giáo sư trong Hội Anh Em Tây Phương này nói rằng: “Kinh văn không có chổ nào tuyên bố rằng: sau khi Đấng Christ thăng thiên, Pa-ra-đi được chuyển từ dưới đất lên từng trời thứ ba ‘nhưng hoàn toàn chống lại quan điểm ấy.” Ông cũng dẫn chứng câu trong Công vụ các Sứ đồ chương 12 là chổ Phi-e-rơ nói Đa-vít không ở trên trời. Tôi đề cập đến điểm này để chúng ta có thể thấy rằng tất cả các thánh đồ tử đạo vẫn còn ở trong Pa-ra-đi dưới bàn thờ.
Nhiều Cơ đốc nhân không biết Pa-ra-đi ở trong âm phủ (Hades). Bằng chứng mạnh mẽ nhất cho thấy Pa-ra-đi ở trong âm phủ là lời Chúa nói với tên trộm được cứu trong Lu-ca 23: 43: “Thật vậy, Ta nói với anh, hôm nay anh sẽ ở với Ta trong Pa-ra-đi.” Công vụ các Sứ đồ 2: 27 và 31 bày tỏ rằng sau khi chết, Chúa Jesus đã đến âm phủ. Ma-thi-ơ 12: 40 hàm ý rằng âm phủ ở trong “lòng đất” nơi Chúa Jesus đã đến suốt 3 ngày 3 đêm sau khi Ngài chết. Trong Âm phủ có phần dễ chịu được ví như lòng Áp-ra-ham là nơi La-xa-rơ đã đến (Lu. 16: 23). Đây không phải là Pa-ra-đi trên các tầng trời mà là Pa-ra-đi trong âm phủ. Một số người dùng 2 Cô-rin-tô 12: 2 – 4 để tranh luận rằng khi Phao-lô được “đem đến Pa-ra-đi” thì ông được “đem đi đến tầng trời thứ ba.” Nhưng 2 Cô-rin-tô 12: 2 – 4 không chứng minh Pa-ra-đi ở trên tầng trời thứ ba; thay vào đó, phân đoạn Kinh Thánh này chứng minh ngược lại. Từ và ở đầu câu 3 chứng minh rằng việc Phao-lô được “đem đi đến tầng trời thứ ba” và việc ông được “đem đi đến Pa-ra-đi” được đề cập trong câu 3 và 4 là hai điều khác nhau. Từ Hi lạp được dịch là đem lên trong câu 2 và 4 (KJV) cũng có thể được dịch là đem đi. Một mặt, Phao-lô sống ở trên đất nhưng mặt khác, ông được “đem đi” đến các tầng trời và vào trong “Pa-ra-đi.” Nhờ vậy, Phao-lô đã nhận được một khải tượng đầy đủ về toàn thể vũ trụ. Đối với nhân loại, vũ trụ có ba phần: các tầng trời, trái đất và dưới trái đất (đc. Phil. 2: 10). Phao-lô đã đến chỗ nhận biết những điều ở dưới đất, trên trời và trong Pa-ra-đi. Ông đã có khải thị lớn nhất về vũ trụ liên quan đến con người.
Khi các thánh đồ được cứu qua đời, tất cả họ trở nên trơ trụi, không còn thân thể nữa. Con người không có thân thể có nghĩa là con người trơ trụi, không ở trong tình trạng bình thường. Không ai có thể ở trong hiện diện của Đức Chúa Trời trên tầng trời thứ ba trong tình trạng trơ trụi, bất thường như vậy. Cho nên, các thánh đồ đã chết phải được giữ lại tại một nơi thoải mái cho đến khi họ sống lại, tức là khi Đức Chúa Trời sẽ mặc cho họ bằng một thân thể phục sinh và họ sẽ là một người trọn vẹn trong tình trạng bình thường.
Một số người có thể thắc mắc về Phi-líp 1: 23, là chỗ Phao-lô nói rằng ông “muốn lìa đời để ở với Christ.” Dường như Phao-lô muốn nói: “Nếu tôi chết, tôi sẽ ở với Christ.” Ở với Christ không phải là một vấn đề tuyết đối mà là vấn đề tương đối. Thậm chí ngay bây giờ, chúng ta cũng đang ở với Christ. Tất nhiên đang khi ở trong thân thể vật lí này, chúng ta không gần gũi với Christ như khi chúng ta chết ra khỏi thế giới này mà vào trong một lĩnh vực khác. Nhưng điều này không có nghĩa là khi tín đồ chết thì họ được cất lên các tầng trời. Điều đó sẽ không xảy ra cho đến ngày phục sinh và cất lên.
Những người khác có thể dùng 1 Tê-sa-lô-ni-ca chương 4 để tranh luận rằng các thánh đồ đã chết sẽ ở với Đấng Christ trên trời. Họ nói rằng khi Đấng Christ trở lại, Ngài sẽ đem các tín đồ đã chết theo với Ngài và sự kiện ấy chứng minh rằng bây giờ họ phải ở với Ngài trên trời. Nhưng xin đọc kĩ chương này. Chương này nói rằng “những kẻ chết trong Christ sẽ sống lại trước,” và những người “sống mà còn ở lại, đều sẽ cùng họ được cất lên đám mây” (1 Tê. 4: 16 – 17). Theo 1 Tê-sa-lô-ni-ca chương 4, các thánh đồ đã chết sẽ được làm cho sống lại và họ cùng với những người còn sống sẽ được cất lên không trung để gặp Đấng Christ. Chúng ta cần đọc kĩ Kinh Thánh và đừng theo sự dạy đỗ nông cạn truyền thống ngày nay. Chúng ta phải thấy rõ rằng các thánh đồ được cứu không đang ở trên các tầng trời nhưng đang ở nơi dễ chịu mà Kinh Thánh gọi là Pa-ra-đi, là nơi Chúa Jesus từng thăm viếng sau khi Ngài chết.
Sau khi chờ đợi suốt một thời gian dài, gần cuối thời đại này, các thánh đồ tử đạo kêu la về sự báo thù, thúc giục Chúa phán xét và báo thù cho huyết của họ “nơi những kẻ ở trên đất.”