Sáng thế ký 2:7, “Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ mũi; thì người trở nên một hồn sống”.
Giăng 20:22, “Ngài phán điều đó rồi, thì hà hơi trên họ mà rằng: “Hãy nhận lãnh Thánh Linh”.
Đức Jehovah hà hơi sự sống vào tượng đất sét, hơi thở đó trở thành tâm linh trong con người đầu tiên.
Còn Giăng 20:22 chép Chúa Jesus hà hơi trên các môn đồ. Tại đây Linh của sự sống được ví sánh như hơi thở, vì sự sống thuộc linh. Bởi thở ra, Linh Chúa vào các môn đồ, Chúa Jesus chuyển giao chính Ngài vào họ như sự sống và mọi sự cho họ.
Đức Thánh Linh thực ra không gì khác hơn là Chúa Jesus phục sinh, vì cớ Linh nầy là hơi thở của Ngài. Chữ “Linh” trong tiếng Hi lạp có thể dịch và hiểu là: hơi thở, linh và gió. Cho nên câu nầy có thể dịch cách đúng đắn là: “Hãy nhận lãnh Hơi Thở Thánh ”. Vào đêm tối ngày phục sinh, Chúa Jesus đã hà hơi vào các môn đồ Ngài như hơi thở thánh khiết.
Trong phúc âm Giăng chúng ta có: Đức Chúa Trời, sự sống và Linh. Các chương 1 đến 17 bày tỏ Đức Chúa Trời sống giữa loài người; các chương 18 và 19, bày tỏ sự sống trải qua sự chết như thế nào; các chương 20 và 21 bày tỏ Linh, the pneuma (Hơi thở) chuyển động trong sự phục sinh. Sự chuyển động nầy của Linh trong sự phục sinh không ngừng nghỉ. Nên về điều nầy không có sự kết thúc trong phúc âm Giăng. Phúc âm nầy không chép về sự thăng thiên công khai của Chúa Jesus, như phúc âm Mác và Lu ca đã chép. Theo phúc âm Giăng, Đấng Christ phục sinh đã thở (hà hơi) chính Ngài vào các môn đồ của Ngài như hơi thở thánh khiết, như Linh, và bây giờ đang sống trong họ. Vì vậy, hơi thở nầy, the pneuma, Linh nầy, vẫn đang chuyển động trong chúng ta trong sự phục sinh ngày nay.
Cho nên 120 môn đồ tại phòng cao vốn đã tiếp nhận Thánh Linh vào trong lòng trước khi Thánh Linh đến trên họ như lưỡi lửa vào ngày lễ ngũ tuần-