"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:4544597
Đang truy cập:150

Năm Lời Tuyên Xưng-

  

 Kinh Thánh: Thi Thiên 119

1- "Con thuộc về Chúa" (câu 94)

Đây chắc chắn là một tuyên bố quý giá hơn tất cả những gì trái đất có thể ban cho, và ngọt ngào hơn mật ong. Người Cơ Đốc được mua bằng huyết quý giá của Đấng Christ và cũng đáng yêu quý cho Ngài. Đôi khi chúng ta cảm thấy không xứng đáng với phước lành như thế này và một cái nhìn thật sự về chính chúng ta sẽ cho thấy sự xấu xí trong những dị dạng của chúng ta, nhưng thực tế vinh diệu này vẫn giữ nguyên: "con thuộc về Chúa". Không phải "con sẽ thuộc về Chúa"; không, "con thuộc về Chúa rồi". Tấm lòng ta có thể ngạc nhiên tại sao một sinh vật vô giá trị như vầy lại là sở hữu của Chúa.

Thật là một tư tưởng khuyến khích quý giá cho những con đường mệt nhọc và những ngày tà ác mà qua đó chúng ta bước đi, trong khi chỉ ngó lên thiên đàng từ giữa môi trường chán nản bao quanh của chúng ta và thưa với Chúa, Đấng yêu thương chúng ta rất nhiều, "con thuộc về Chúa". Vết sẹo đóng đinh trên bàn tay và bàn chân của Ngài là bằng chứng cho thấy "con thuộc về Chúa", vì khi Ngài bị đóng đinh trên thập giá, Ngài đã chết cho các tội nhân. Vì vậy, Ngài đã chết cho con.

2. "Con là đầy tớ Chúa" (câu 125)

Sự phục vụ Chúa hoàn toàn tự do. Phục vụ Chúa Jêsus Christ không phải là ách nô dịch tại Ai cập. Con cái Đức Chúa Trời không sống theo nghĩa "những người nô lệ lao dịch, khổ sai", mặc dù chúng ta chỉ nhờ ân sủng của Đức Chúa Trời làm việc giống như bất cứ người nô lệ nào vì tình yêu đối với Con yêu dấu của Đức Chúa Trời. Trong thời xưa, khi đàn ông bị ép vào phục vụ quân đội hay hải quân, người ta thường thấy rằng một người tình nguyện có giá trị gấp 10 lần hơn bất cứ người đàn ông nào bị ép vào phục vụ khổ sai như vậy. Phục vụ tình nguyện do tình yêu là điều mà Chúa và Chủ của chúng ta sẽ chấp nhận. Không có lao tác nào quá nhỏ khi được thực hiện trong tình yêu và với cặp mắt đơn thuần vì vinh quang của Đức Chúa Trời. Từ người lớn tuổi đến người nhỏ tuổi nhất, hết thảy chúng ta nên có một công việc làm cho Chúa - "mỗi người đều làm công việc của mình". Trung tín làm việc cho Ngài sẽ mang lại phần thưởng chắc chắn. Vào cuối ngày, mỗi người sẽ nhận được "đồng đơ-ni-ê" của mình, và với một lời vui vẻ chấp nhận mà Thấy sẽ khen những người lao động của mình.

Chúng ta hãy lao khổ làm việc, dù bất cứ điều gì chúng ta đang làm cho Ngài, và mỗi người trong chúng ta đặt tấm lòng mình vào đó cho đến khi những ngày hành trình của chúng ta được hoàn thành, vì không có gì đã được làm cho Chúa của chúng ta sẽ bị bỏ qua khi Ngài tính sổ với các đầy tớ Ngài.

3. "Con nhỏ bé, bị khinh khi" (câu 141)

Chúng ta là gì? Có nghĩa lý gì không nếu người ta khinh thường và chế giễu chúng ta, và nói rằng "bạn sẽ giúp chúng tôi như thế nào?" Nếu Đức Chúa Trời đã hạ cố dùng những điều mà loài người khinh khi phục vụ cho các mục đích ân điển của Ngài, thì chúng ta không cần sợ lời chế nhạo của người không tin. Có một sự thích hợp trong những điều này; xác thịt không được vinh hiển trước sự hiện diện của Chúa. Khi dụng cụ nhận thức được tài khoản nhỏ bé của mình, khi đó nó đặt tất cả sự tín nhiệm vào bàn tay  sử dụng nó cho hiệu quả. Tự nó chẳng làm gì cả; nó sẽ là vô dụng. Là con yêu dấu của Đức Chúa Trời, hãy an ủi, và sử dụng ân tứ khiêm tốn của bạn. Hãy luôn suy nghĩ về sự thích hợp của tấm lòng hơn là đạt được thành công cao.

Tình trạng nhỏ bé của một người không bao giờ là trở ngại cho Đức Chúa Trời, nhưng sự tự túc luôn luôn là như vậy. Thấy mình là "nhỏ bé và bị khinh khi" là một dấu hiệu hiển nhiên về ân sủng của Đức Chúa Trời có trong linh hồn. Bạn hãy giữ mình luôn luôn ngồi chỗ thấp dưới chân của Đấng Cứu Chuộc.

4- "Con là khách lạ trên đất" (câu 19)

Có một mối tương giao đặc biệt với Chúa Giêsu khi chúng ta cảm thấy rằng chúng ta là những người khách lạ mặt trên trái đất. Đấng dựng nên thế giới, và tất cả những gì có trong đó, bước đi trên đất như một người xa lạ. Mắt người mù quáng đã không biết Ngài. Và nếu Chúa vinh hiển của chúng ta ở trong thế giới như một người ngoại quốc, liệu chúng ta có ngạc nhiên khi mọi người không biết những người là môn đệ của Ngài chăng? Khi chúng ta thuộc về Đấng Christ, từ đó chúng ta được đồng nhất với Ngài. Chúng ta đừng nghĩ rằng điều gì đó đã xảy ra với chúng ta là điều khác thường. Ngài đã không nói với chúng ta rằng môn đồ sẽ như Chúa của anh ta sao? Há Ngài đã không báo trước cho chúng ta rằng ngay cả khi thế gian đối xử với Ngài thể nào, thì nó sẽ đối xử với chúng ta là những người đã theo Ngài như vậy hay sao? Chúng ta đừng mất tinh thần khi chúng ta gặp thái độ lạnh lùng, khi người ta coi tên của chúng ta là đồ xấu xa vì cớ Chúa. Họ làm cho chúng ta cảm thấy theo một trăm và một cách rằng chúng ta được coi là người xa lạ.

Tất nhiên, sự thật này có mặt trái ngược của nó, bởi vì Ngài là gì chúng ta sẽ là như vậy. Sự đồng nhất tuyệt vời này với Đấng Christ có tính thời gian và vĩnh hằng. Nếu chúng ta thuộc về  Đấng Christ, chúng ta phải là những người lạ mặt và người bị ruồng bỏ trong suốt cuộc đời trần thế của chúng ta. Sau đó bởi cùng một ý muốn thần thượng đã được quy định rằng trong đời sau này chúng ta sẽ được đồng hóa theo hình ảnh của Con Đức Chúa Trời và là những người thừa kế chung với Ngài về mọi điều mà Cha đã ban cho Ngài, cho đến một chỗ ngồi trên ngai của Ngài trong vương quốc mà Ngài sẽ nhận được. Chúng ta sẽ ngợi khen Ðức Chúa Trời chúng ta vì điều đó đến đời đời.

Hỡi lữ khách thân mến, hãy biết ơn,  vì bạn có  những cảm giác nhớ nhà đó khi thế giới dường như là một vùng hoang dã kêu hú. Những tiếng thở dài nhớ quê hương của linh hồn bạn và nhớ những người thân yêu "ở đó" đã làm cho tấm lòng của Đấng Cứu Rỗi vui vẻ. Chỉ còn một chút nữa, thì mắt bạn sẽ thấy cảnh quan toàn vẹn trong nơi ở vĩnh cửu của chúng ta.

5- "Con là bạn hữu của mọi người kính sợ Chúa"(c. 63)

Người bộ hành đi theo đường "chật hẹp" không có lý do gì để xấu hổ với những người bạn đồng hành như vậy. Các bạn kết giao của anh thuộc dòng dõi hoàng gia. Họ là hoàng tử có dòng máu hoàng gia. Những kẻ thù của vua có thể chế nhạo chúng ta và nói, "Các bạn là hoàng tử tốt đẹp nào vậy!" Quả thật, những con người xuất hiện hiện tại đang chống lại chúng ta. Trong con mắt họ, bộ quần áo của chúng ta có thể giống như "những giẻ cũ, bỏ đi và những miếng giẻ rách mục nát" hơn là trang phục hoàng gia của hoàng tử.

Kẻ thù của chúng ta bây giờ lấy làm vui vẻ về chúng ta. Họ tra hỏi về đất nước và tài sản của chúng ta, những gì kích thước lâu đài của chúng ta sẽ được, và liệu đồ nội thất của nó có tốt hay không. Chúng ta biết rằng một ngày nào đó tiếng cười nhạo đó sẽ ở bờ bên kia vực thẳm. Than ôi, đó là định mệnh những kẻ khinh thường thích thú trong sự khinh khi của họ. Họ sẽ ngạc nhiên và mất tinh thần khi Vua chúng ta "đến với đám mây, và mọi mắt sẽ thấy Ngài", và tất cả mọi người sẽ được biết rõ rằng chúng ta thật sự là con cái của Đức Chúa Trời.

Trong khi đó, Chúa của chúng ta có thể giúp chúng ta kiên nhẫn chịu đựng "như thể thấy Đấng không thấy được" (Heb 11:27), và nhìn từng ngày, từng khoảnh khắc, với ước muốn tha thiết "cuộc hội ngộ trên không trung". Khi Chúa Giêsu Christ hiện ra, tất cả chúng ta sẽ được hiển lộ. Sau đó, phần thưởng ân sủng của chúng ta sẽ được trao cho chúng ta theo đúng sự phục vụ kiên nhẫn của chúng ta. Trong viễn tượng của ngày đó, chúng ta phải tiếp tục kiên nhẫn sống và bước đi trước mặt cả Đức Chúa Trời và loài người, khi làm việc tốt, và làm điều này, với cặp mắt duy nhất hướng về vinh quang của Ngài.

Tất cả điều này chắc chắn đòi hỏi nhiều sự cầu nguyện và suy gẫm Lời Chúa, và nuôi mình nhiều bằng Thân Vị hạnh phước và công việc của Đấng Christ để sức mạnh thuộc linh của chúng ta có thể được đổi khác mỗi ngày.

 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2