Đọc: Ma-thi-ơ 8:1–4 | Đọc Kinh Thánh suốt năm: 1 Các vua 12–13; Lu-ca 22:1–20
Đức Chúa Jêsus đưa tay chạm đến người ấy. Ma-thi-ơ 8:3
Kiley rất vui sướng khi có cơ hội đi đến một vùng hẻo lánh thuộc Đông Phi để hỗ trợ một chương trình chăm sóc y tế, tuy nhiên cô vẫn cảm thấy băn khoăn. Cô chưa từng có kinh nghiệm gì về chăm sóc sức khoẻ. Dầu vậy, cô vẫn có thể thực hiện việc sơ cứu căn bản.
Trong lúc ở tại đó, Kiley gặp một nữ bệnh nhân mắc một căn bệnh kinh khủng nhưng vẫn có thể chữa trị được. Cô thấy sợ khi nhìn đôi chân lở loét của bà, nhưng cô biết rằng mình cần làm điều gì đó. Cô bắt đầu làm vệ sinh và băng bó lại đôi chân cho bà. Bỗng dưng bà bật khóc. Kiley lo lắng hỏi cô có làm bà đau hay không. Bà đáp: “Không! Đây là lần đầu tiên có người chạm đến tôi sau chín năm trời.”
Bệnh phung là một căn bệnh lây lan khiến bệnh nhân bị người khác xa lánh. Văn hóa Do Thái ngày xưa đã đặt ra những quy định nghiêm ngặt để ngăn ngừa bệnh này lây lan. Luật về bệnh phung quy định rằng: “Ngày nào người ấy [người phung] còn mắc bệnh thì còn bị ô uế và phải sống một mình bên ngoài doanh trại” (Lê. 13:46).
Đó là lý do khiến câu chuyện người phung gặp Chúa Jêsus rất đặc biệt. Ông thưa với Chúa: “Lạy Chúa, nếu Chúa muốn, Chúa có thể khiến con được sạch” (Mat. 8:2). “Đức Chúa Jêsus đưa tay chạm đến người ấy và phán: ‘Ta muốn, hãy sạch đi!’” (c.3).
Khi chạm đến đôi chân lở loét của nữ bệnh nhân cô đơn ấy, Kiley bắt đầu bày tỏ một tình yêu can đảm, nối liền mọi khoảng cách như tình yêu của Chúa Jêsus. Chỉ một cái chạm cũng đủ tạo nên khác biệt.
Lạy Chúa, chúng con muốn can đảm bày tỏ yêu thương như Ngài đã bày tỏ khi còn trên đất này.
Có những khác biệt nào xảy ra khi chúng ta vượt qua nỗi sợ hãi và tin rằng Chúa sử dụng chúng ta?
Chú Giải:
Bạn có tự hỏi cảm giác sẽ thế nào khi mình là một người mà “không ai muốn chạm đến” không? Hoặc từ kinh nghiệm của mình hay nỗi đau của người thân yêu, bạn có hiểu cảm giác bị xa lánh như người ta tránh dịch bệnh là thế nào không? Nếu bạn đã cảm nhận nỗi đau bị loại trừ thì hẳn bạn có thể cảm thông với người phung đã tiếp cận Chúa Jêsus. Vào thời đó, người này phải sống tách biệt, bị cấm tiếp xúc với mọi người và bị cách ly khỏi xã hội. Theo luật lễ nghi ngày xưa, “Người mắc bệnh phong hủi phải… che râu lại và kêu lên: ‘Ô uế! Ô uế!’ Ngày nào người ấy còn mắc bệnh thì… phải sống một mình bên ngoài doanh trại” (Lê. 13:45-46).
Tuy nhiên, sự cô lập về mặt xã hội như vậy chưa phải là điều tồi tệ nhất. Vào thế kỷ đầu tiên ở đất nước Y-sơ-ra-ên, người ta kể người phung là người bị Đức Chúa Trời khước từ. Vậy thì, hãy hình dung ý nghĩa của việc Chúa Jêsus đến với một người tuyệt vọng, là người mà đã nhiều năm không ai chạm đến. Mỗi lần Chúa Jêsus thi hành một phép lạ chữa bệnh, Ngài đều khẳng định lời của Ngài và bày tỏ cho những người vô vọng, đau khổ và thậm chí là người bị xa lánh thấy rằng Đức Chúa Trời biết rõ và Ngài yêu thương họ.