"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:4408704
Đang truy cập:130

ĐỨC CHÚA TRỜI PHÁT NGÔN TỪ BỤI GAI--

 

Xuất hành. 3: 1-4--Môi-se chăn bầy chiên của Giê-trô, ông gia mình và là thầy tế lễ Ma-đi-an. Ông dẫn đàn chiên đến mé xa của sa mạc và đến gần Hô-rếp là núi của Đức Chúa Trời.  Ở đây thiên sứ của CHÚA hiện ra với ông trong ngọn lửa giữa bụi gai đang cháy. Môi-se nhận thấy bụi gai cháy nhưng không tàn rụi.  Vì vậy Môi-se tự nhủ: “Ta lại đó xem hiện tượng kỳ lạ này, tại sao bụi gai cháy mà không tàn.”  CHÚA thấy Môi-se lại gần để xem, Đức Chúa Trời từ bụi gai gọi ông rằng: “Môi-se! Môi-se!” Môi-se đáp: “Dạ, con đây!”-
-

Khi Moses còn ở Ai Cập, ông đã tham gia vào hai trường hợp cãi nhau (Exo 2:. 11-14). Qua hai sự kiện này, Đức Chúa Trời đã cho ông thấy rằng tin tưởng vào xác thịt, trong nhục dục, hoặc trong khả năng của con người đều vô dụng. Hai vấn đề nầy đã trở thành cái bẫy của ông, và Pha-ra-ôn tìm cách giết ông. Bởi vì ông ta muốn thoát khỏi tay Pha-ra-ôn, ông đã đi đến đất của dân Madian và chăn dắt đoàn chiên của cha vợ của mình, Jethro. Ông trải qua nhiều ngày khiêm tốn, khô hạ và đơn điệu trong khi ông ở đó. Ông đã trải qua bốn mươi năm im lặng để học những bài học trước mặt Đức Chúa Trời và tiếp nhận được các sự xử lí từ tay của Ngài.

Cảm ơn Chúa, một ngày kia Đức Chúa Trời đã quyết định rằng Moses có thể được sử dụng. Moses đã không còn giống như con người của bốn mươi năm trước đây, đầy xác thịt và năng lực, khả năng và nhiệt huyết của mình, nhưng vô dụng trong tay Đức Chúa Trời. Moses đã trở nên rất khiêm nhường. Không còn năng lực xác thịt và thiên nhiên trong ông nữa, và anh không còn tin tưởng vào bản thân mình. Giờ đây, Đức Chúa Trời đã có thể sử dụng ông ta, và Ngài hiện ra với ông trên núi Hô-rếp và gọi ông ta từ một bụi gai đang cháy. Tôi tin rằng Moses chưa bao giờ mơ rằng Chúa sẽ gọi ông ta; ông chưa bao giờ mơ rằng Chúa sẽ ban một sự mặc khải cho ông ta. Vào ngày hôm đó, ông đang dẫn bầy chiên của bố vợ mình đến nơi hoang dã, và khi ông đến đó, ông đã đi đến núi của Đức Chúa Trời, núi Horeb.

Tôi không biết liệu ông có nghe tiếng nói của Đức Chúa Trời trong giờ dưỡng linh buổi sáng của mình hoặc giả nếu ông ta đã có giờ thức canh buổi sáng?. Tôi không biết liệu ông ta nhận được một khải tượng trong phòng của mình vào sáng hôm đó, nhưng tôi tin rằng ông đã không nhận được bất cứ điều gì. Đó là một buổi sáng thông thường nhất, một buổi sáng mà giống như bất kỳ buổi sáng nào khác. Nhưng hôm đó lại chuyển thành ngày trọng đại nhất trong lịch sử thuộc linh của Môi-se; đó là một bước ngoặt trong cuộc đời của ông. Từ ngày đó trở đi, con đường của ông đã khác biệt. Ông đã nhận được một sự ủy nhiệm mới cho một công việc mới. Ông đã được Đức Chúa Trời kêu gọi để đưa người Israel ra khỏi Ai Cập, vào một vùng đất tốt và tuyệt vời, một xứ đượm sữa và mật ong, trên núi đó dân Israel sẽ phục vụ Đức Chúa Trời của họ.

Đây là kinh nghiệm của nhiều Cơ Đốc nhân ngày nay. Đức Chúa Trời xử lí với nhiều Cơ Đốc nhân trong cùng một cách như vậy ngày nay. Nhiều người nghĩ rằng họ có khả năng, năng khiếu, và mạnh mẽ. Họ nghĩ rằng họ có thể trở nên nhiệt thành cho Đức Chúa Trời, làm việc cho Đức Chúa Trời, và giúp đỡ Đức Chúa Trời. Nhưng một ngày kia họ được mang đem đến chỗ đối mặt với thực tế và thấy rằng họ đã không thể làm gì, trừ ra những công việc vô dụng. Tất cả những nỗ lực của họ không ra gì cả, ngoại trừ những thất bại. Sau đó, họ sẽ nghĩ rằng họ đã thất bại. Họ sẽ thay đổi hướng đi của mình, gạt tất cả mọi thứ sang một bên, chỉ chăm sóc để sống cuộc sống tự mãn và không tham vọng, thân thiết chăm sóc đoàn chiên trong đồng vắng. Tất cả những điều nầy là một phần trong sự xử lí của Đức Chúa Trời, mục đích là để tiêu diệt con người thiên nhiên.
Trong khi Moses còn ở trong cung điện của Pharaoh, ông đã học được tất cả sự khôn ngoan của người Ai Cập và có năng lực trong lời nói và việc làm của mình (Công 7:22). Nhưng Đức Chúa Trời đã không nói chuyện với ông ta hay đã  kêu gọi ông ta vào thời điểm đó. Đức Chúa Trời chờ đợi cho đến khi Moses đã đi vào hoang địa và chịu đựng một thời gian dài chăn dắt bầy chiên trước khi Ngài hiện ra với ông và nói chuyện với ông ta. Chỉ sau một thời gian dài như vậy, Chúa xét thấy rằng thời gian đã chín muồi để nói chuyện với con người nầy.

Ngày nay, nhiều người cũng đang sống trong "cung điện" của họ, và vô ích cho Chúa nói chuyện với họ. Khi Chúa nói một lời, họ cãi lại mười lời. Khi Chúa nói với họ về phía đông, họ nói chuyện với Chúa về phía tây. Có vẻ như họ có khả năng hơn và có thể giỏi hơn Chúa. Tôi không có cách nào để nói chuyện với nhiều anh chị em vì họ không thể và không muốn lắng nghe. những người như vậy cần phải được xử lý theo thời gian. Mặc dù họ đã lãng phí nhiều ngày, vẫn không phải là quá muộn để họ được biến đổi. Theo loài người, bốn mươi năm 'lặng lẽ trôi qua của Moses mà không có bất cứ điều gì xảy ra. Nhưng đối Đức Chúa Trời, trong bốn mươi năm nầy là một "sự lãng phí" cần thiết và không thể thiếu.

Xuất 3: 2 cho biết, "Ở đây thiên sứ của CHÚA hiện ra với ông trong ngọn lửa giữa bụi gai đang cháy. Môi-se nhận thấy bụi gai cháy nhưng không tàn rụi". Câu này nói "kìa." Khi một người nào nghĩ rằng anh có đủ tư cách để làm việc cho Chúa, thì thường không phải là thời điểm thích hợp cho anh ta làm bất cứ điều gì. Đức Chúa Trời thường gọi con người khi anh ta ít còn hy vọng về điều đó. Đức Chúa Trời đã gọi David ra khỏi chuồng chiên trong khi ông theo sau những con chiên (2 Sam 7: 8). Ngài đã gọi Gideon trong khi anh đang đập lúa mạch (Quan xét 6:. 11-23). Ngài gọi Samuel trong khi ông đang ngủ (1 Sam 3:. 3-10). Trường hợp của Sau-lơ, Tarsus, thậm chí còn kịch tính hơn; ông được Chúa gọi trong khi ông chống đối và bức hại Ngài (Công 9: 1-16).

Đây là lý do tại sao Phao-lô nói, "Vì thế không phải bởi người ta ước muốn, cũng không phải bởi bôn ba mà được, nhưng bởi sự nhân từ của Đức Chúa Trời"(Rom. 9:16). Chữ “ước muốn” ám chỉ đến quyết tâm của tấm lòng, trong khi chữ “bôn ba” (đang chạy) ám chỉ các hành vi bên ngoài của con người, được thực hiện bởi sức mạnh của mình. Những điều đó, không có bất cứ chỗ nào trong sự kêu gọi và chọn lựa của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời phán với con người từ bụi gai. Phát biểu từ bụi gai có nghĩa là Đức Chúa Trời thường nói chuyện với chúng ta qua những điều rất thông thường. Ngài không nhất thiết phải nói chuyện với chúng ta thông qua việc giảng dạy của một mục sư ở nơi thánh. Tôi không nói rằng Đức Chúa Trời không bao giờ nói với chúng ta qua lời rao giảng của người khác, nhưng tôi nói rằng Ngài có thể không luôn luôn làm điều này.

Trước khi Đức Chúa Trời đã phán ra từ bụi gai, trước hết phải có lửa cháy lên và tỏa sáng trong bụi gai. Khi Môi-se thấy vậy, ông tẻ bước về một bên để nhìn xem, và sau đó Đức Chúa Trời đã phán với ông. Nguyện xin Chúa đưa chúng ta đến điểm mà Ngài có thể nói chuyện với chúng ta. Hôm nay Ngài vẫn phát ngôn từ bụi gai. Ngài nói với chúng ta từ cuộc sống hàng ngày của chúng ta và từ tất cả các vấn đề mà chúng ta đang đối mặt hàng ngày. tất cả chúng ta có thể nghe Ngài nói.
NTT-
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2