"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:1558628
Đang truy cập:44

GIÂY PHÚT DIỆU KỲ

augmentin

augmentin

 

VINH QUANG TRONG BÌNH THƯỜNG
 
          Có một chữ mô tả cảnh đêm Ngài đã đến – “bình thường.”
             Bầu trời bình thường. Ngọn gió lùa lay động những chiếc lá và ướp lạnh không gian. Muôn vàn ngôi sao kim cương lấp lánh trên tấm nhung đen. Từng đợt mây lững lờ qua mặt nguyệt.
            Một đêm tuyệt đẹp – một đêm đáng cho Bạn hé cửa sổ phòng ngủ để ngắm nhìn – thật ra không phải một đêm bất thường. Không lý do gì để chờ đợi sự bất ngờ. Không điều nào giữ một người tỉnh giấc. Một đêm bình thường với một bầu trời bình thường.
            Bầy chiên cũng bình thường. Một số mập. Một số gầy. Một số với bụng to như thùng rượu. Một số với đôi chân khẳng khiu. Những con thú bình thường. Không một bộ lông chiên bằng vàng. Không một nhà làm sử. Không một đại gia quyền quí. Chúng đơn sơ là những con trừu – lố nhố, những bóng đen đang ngủ trên sườn đồi.
            Và những mục đồng. Chúng là dân quê. Có thể mặc tất cả những áo quần họ có. Xông mùi giống như chiên và trông chúng như lông chiên. Chúng tận tụy, muốn qua đêm cùng bầy chiên mình. Nhưng Bạn sẽ không tìm được cây trượng của chúng trong một viện bảo tàng hoặc văn phẩm của chúng trong một thư viện. Không ai hỏi quan điểm của chúng về công lý xã hội hay áp dụng Kinh Torah. Chúng vô danh và mộc mạc.
            Một đêm bình thường với những con chiên bình thường cùng những mục đồng bình thường. Và nếu chúng không được dùng bởi Thượng Đế là Đấng yêu thích thêm một “phụ trội” vào cái bình thường, thì đêm đó có thể đã qua đi không ai chú ý. Những con chiên có thể đã bị lãng quên, và các mục đồng có thể đã ngủ vùi suốt đêm.
            Song Thượng Đế đã khiêu vũ giữa đám bình dân. Và đêm đó Ngài thật đã biểu diễn một vũ điệu waltz.
            Bầu trời đen bừng dậy rực rỡ. Tàng cây là những bóng tối bây giờ nhảy vào ánh sáng. Những con chiên từng im lặng nay thành hợp ca hiếu kỳ. Một phút gã mục đồng ngủ say như chết, phút sau dụi mắt đăm nhìn người khách lạ.
            Đêm đó không còn bình thường.
            Thiên sứ đến trong đêm, bởi khi đó ánh sáng được thấy rõ ràng nhất, và khi đó ánh sáng cần thiết nhất. Thượng Đế đi vào đám bình dân bởi nguyên nhân nầy.
                Các dụng cụ mạnh mẽ nhất của Ngài là những dụng cụ đơn sơ nhất.
 
TỪ CHA THIÊN THƯỢNG ĐẾN CHA TRẦN THẾ
 
            “Thưa Chúa, đây không là phương cách con đã định. Không phải vậy. Con của con được sanh trong một chuồng thú sao? Đây không là phương cách con nghĩ sẽ như vậy. Một cái hang với chiên và lừa, rơm với rạ? Vợ con sanh nở, chỉ có những ngôi sao để nghe tiếng kêu đau của nàng?
Con không hề nghĩ những điều đó. Thưa không. Con hình dung đến gia đình. Con hình dung các cụ bà nội ngoại. Con hình dung những người hàng xóm tụ tập ngoài cửa và bạn bè đứng bên cạnh con. Con hình dung căn nhà bừng dậy tiếng khóc đầu tiên của đứa bé. Những tiếng vỗ nhẹ trên lưng. Tiếng cười rộn rã. Liên hoan.
            Đó là cách con nghĩ sự việc sẽ như vậy.
            Bà mụ sẽ trao đứa bé cho con và mọi người cùng hoan hô. Mary sẽ nghỉ ngơi và chúng con sẽ liên hoan. Hết thảy Nazareth sẽ liên hoan.
            Nhưng bây giờ. Bây giờ hãy xem. Nazareth cách xa năm ngày đường. Và chúng con trong một... đồng cỏ đầy chiên. Ai sẽ liên hoan với chúng con? Những con chiên? Những mục đồng? Các vì sao?
            Việc nầy xem như không phải. Con là một người chồng loại nào? Con không tìm được một bà mụ để giúp vợ con. Không một cái giường cho nàng tựa lưng. Gối đầu nàng là tấm lót lưng lừa. Nhà cho nàng là một cái chòi rơm rạ.
            Mùi tanh hôi khó thở, những con thú ồn ào. Tại sao, chính con cũng xông mùi như một gã chăn chiên.
            Phải chăng con đã sơ sót điều gì, thưa Chúa?
            Khi Ngài sai thiên sứ và nói về một con trai được sanh ra – đây không là điều con phát họa. Con hình dung Jerusalem, đền thờ, các tu sĩ, và dân chúng tụ tập chờ xem. Có thể một lễ hội. Một diễn hành. Ít nhất một yến tiệc. Con muốn nói, đây là Đấng Giải Cứu!
                Hoặc, nếu không được sanh tại Jerusalem, còn Nazareth thì sao? Nazareth không tốt hơn chăng? Ít nhất tại đó con có một ngôi nhà và nghề nghiệp của con. Còn ở đây, con có gì? Một con lừa mỏi mệt, một bó củi khô, và một bình nước ấm. Đây không là phương cách con muốn được vậy! Đây không là phương cách con muốn cho con của con.
            Ồ, con lại nhầm lẫn. Con lại sai lầm, phải không, thưa Chúa? Con không muốn làm thế; đó chỉ là điều con quên. Đứa bé không là con của con... mà là Con Ngài.
            Đứa bé là Con Ngài. Chương trình là của Ngài. Ý kiến là của Ngài. Xin tha lỗi cho con vì câu hỏi, nhưng... phải chăng đây là phương cách Thượng Đế đi vào thế gian? Sự đến của thiên sứ, con đã tiếp nhận. Những câu hỏi người ta nêu ra về sự mang thai, con có thể dung thứ. Chuyến về Bethlehem, cũng được. Nhưng tại sao sanh ra trong một chuồng thú, thưa Chúa?
            Bây giờ, Mary sẽ sanh nở bất cứ giây phút nào. Không phải sanh ra một đứa con, song một Đấng Giải Cứu. Không phải một hài nhi, song một Thượng Đế. Đó là điều thiên sứ đã tuyên báo. Đó là điều Mary tin. Và, lạy Thượng Đế, Thượng Đế của con, đó là điều con muốn tin.Nhưng chắchẳn Ngài có thể hiểu cho con; không phải dễ. Xem như thật... thật... thật... lạ kỳ.
            Con không quen điều kỳ lạ như vậy, thưa Chúa. Con là một thợ mộc. Con tạo những vật khít khao. Con gọt những góc cạnh vuông vắn. Con theo đường thẳng của dâytreo hòn chì. Con đo hai lần trước khi cắt một lượt. Một người xây cất không có sự ngạc nhiên. Con thích được biết họa đồ. Con thích được thấy họa đồ trước khi con khởi sự.
            Nhưng lần nầy, con không là người xây cất, phải không? Lần nầy con là một dụng cụ. Một cái búa trong nắm tay Ngài. Một cây đinh giữa các ngón tay Ngài. Một cái đục trong bàn tay Ngài. Đồ án nầy là của Ngài, không phải con.
Con nghĩ thật dại dột khi chất vấn Ngài. Xin tha thứ sự đấu lý của con. Sự tin cậy không dễ dàng đến với con, thưa Chúa. Nhưng Ngài chưa bao giờ nói điều đó sẽ dễ dàng, phải không?
            Một điều chót, thưa Chúa. Ngài đã sai thiên sứ đến? Ngài có thể sai một vị khác chăng? Nếu không một thiên sứ, thì có thể một người? Con không biết người nào quanh đây hay một bạn đường có lòng tốt. Có thể người quản nhà trọ, hay một khách lữ hành? Hoặc một gã chăn chiên.
 
TIẾNG RU NGUYỆN CẦU CỦA MẸ.
 
            “Thượng Đế. Ôi, Thượng Đế Hài Đồng. Con trẻ thông sáng nhất thiên thượng. Thọ thai bằng sự hiệp nhất của ân điển từ trời và sự bất xứng của chúng tôi. Hãy ngủ bình yên.
            Hãy ngủ bình yên. Hãy tắm mình trong tươi mát của đêm nay rực rỡ kim cương. Hãy ngủ bình yên, bởi cơn nóng thịnh nộ gần bên sôi sục. Hãy âm thầm thỏa vui trong máng cỏ, bởi hỗn tạp ồn ào sẽ quấy động tương lai con. Hãy nếm vị ngọt an toàn trong tay mẹ, vì một ngày chóng đến khi mẹ không thể bảo vệ con.
            Hãy an nghỉ bình yên, hai bàn tay bé nhỏ. Bởi dù con thuộc một thiên vương, con sẽ không sờ đến gấm vóc hay bạc vàng. Con sẽ không nắm lấy cán bút hay đẩy đưa cọ vẽ. Không, bàn tay bé nhỏ của con được dành cho những việc cao quí hơn:
            Để vuốt ve vết thương lở loét của người phung,
            Để lau khô giọt lệ mỏi mòn của góa phụ,
            Để cào cấu đất sỏi của Gethsemane.
            Hai bàn tay của con, thật nhỏ bé, thật mềm mại, thật trắng trong – xiết chặt đêm nay trong nắm tay thơ ấu. Chúng không được định trước để nắm cây vương trượng, cũng không vung vẩy nơi cung điện trên một bao lơn. Chúng được dành cho một cây đinh La mả ghim chúng trên một thập giá tử hình.
            Hãy ngủ triền miên, đôi mắt nhỏ bé. Hãy ngủ trong khi con có thể. Bởi sự mờ mịt sẽ sớm tỏ tường, và con sẽ thấy những ô tạp mà chúng tôi đã gây nên trong thế giới con.
              Con sẽ thấy chúng tôi lõa lồ, bởi chúng tôi không thể che đậy.
              Con sẽ thấy chúng tôi ích kỷ, bởi chúng tôi không thể ban cho.
              Con sẽ thấy chúng tôi đau đớn, bởi chúng tôi không thể chữa lành.
                Ôi, bao nhiêu cặp mắt sẽ thấy hố địa ngục đen tối nhất, và sẽ chứng kiến vị hoàng tử đần độn của họ... hãy ngủ, xin cứ ngủ; hãy ngủ trong khi con có thể.
               Hãy nằm yên, chiếc miệng nhỏ bé.
               Hãy nằm yên, chiếc miệng sẽ phán lời vĩnh cửu.
               Chiếc lưỡi nhỏ bé, sẽ sớm kêu gọi kẻ chết, sẽ minh định ân điển,
               và sẽ khiến lặng thinh những điều khờ dại của chúng tôi.
   Đôi môi nụ hồng – trên đó ngôi sao sơ sanh sẽ nở một nụ hôn tha thứ cho những kẻ tin nơi con, và sự chết cho những kẻ từ chối con – hãy nằm yên.
              Và đôi bàn chân nhỏ bé, gọn gàng trong bàn tay mẹ, hãy nghỉ ngơi. Bởi nhiều bước gập ghềnh trải dài đàng trước cho con...
             Con nếm bụi đường chăng, trên các nẻo du hành?
 Con thấy lạnh chăng, khi bước chân trên mặt biển?
              Con đau đớn chăng, khi đinh sắt xuyên thủng đôi chân?
             Con sợ hãi chăng, khi bước xuống chiếc thang sâu thẩm xoáy vào lãnh địa Satan?
              Hãy nghỉ ngơi, đôi bàn chân nhỏ bé. Hãy nghỉ ngơi hôm nay hầu cho ngày mai con có thể bước đi bằng quyền lực. Hãy nghỉ ngơi. Bởi hằng triệu người sẽ theo những bước con đi.
 Và trái tim nhỏ bé... trái tim thánh khiết... bơm huyết sự sống khắp vũ trụ: Bao nhiêu lần chúng tôi đập vỡ tim con?
              Con sẽ bị xé rách bởi vòng gai cáo tội của chúng tôi.
              Con sẽ bị tàn phá bởi chứng ung thư trong tội của chúng tôi.
             Con sẽ bị nghiền nát dưới sức nặng buồn rầu của chính chúng tôi.
              Và con bị đâm sâu bởi ngọn giáo của người chối bỏ.
              Dù vậy, trong cái đâm thủng đó, trong cái xé rách thịt và da, trong cái đổ máu và nước sau cùng, con sẽ tìm được nghỉ ngơi. Bàn tay con sẽ được giải thoát. Đôi mắt con sẽ thấy công lý, đôi môi con sẽ nở nụ cười, và đôi chân con sẽ đưa con về tổ ấm.
             Và tại đó, con lại được nghỉ ngơi – lần nầy trong vòng tay Thiên Phụ.
 
NHỮNG NGƯỜI KHIÊM NHU QUÌ XUỐNG
               
                Chúa Jesus phán: “Phước cho những kẻ khiêm nhu.” Phước cho những kẻ sẵn sàng. Phước cho những ống dẫn, những ngõ thông, những dụng cụ...
            Ấy là nguyên do lời tuyên báo đến trước cho các mục đồng. Chúng không hỏi Thượng Đế rằng Ngài có chắc Ngài biết việc Ngài đang làm? Thiên sứ đến với các nhà thần học chăng, có thể họ phải xem trước những bài bình luận của họ. Thiên sứ đến với các nhà quyền quí chăng, có thể họ phải nhìn quanh xem chừng kẻ nào theo dõi họ? Thiên sứ đến với những người thành công chăng, có thể họ phải xem trước các chương lịch của họ.
           Vậy, Thiên sứ đến với các mục đồng. Những người không một danh vị để bảo vệ, hoặc để giải quyết, hay để trèo lên. Những người không đủ hiểu biết để thưa cùng Thượng Đế rằng các thiên sứ không hát cho các đàn chiên, và không thể tìm các đấng giải cứu được quấn trong những miếng giẻ và ngủ trong một máng cỏ...
            Một giáo đường nhỏ bên ngoài Bethlehem đánh dấu chỗ nầy có thể là nơi sanh của Chúa Jesus. Phía sau một bàn thờ cao nghệu trong thánh đường là một cái hang, một cái hang nhỏ, thắp sáng bằng những ngọn đèn nạm bạc.
            Bạn có thể vào trong chính điện và ngắm xem ngôi thánh đường cổ. Bạn cũng có thể vàotrong cái hang lặng lẽ, nơi đó được khảm một ngôi sao, công nhận sự ra đời của Đấng Thiên Vương. Dù vậy, có một quiđiều. Bạn phải cúixuống.Cửa vào quá thấp, Bạn không thể đứng thẳng đi vào bên trong.
            Cùng một lẽ thật đối với Đấng Christ. Bạn có thể đứng thẳng cao để nhìn thế gian, song muốn diện kiến Đấng Cứu Độ, Bạn phải quì xuống trên đầu gối. Vậy...
            Trong khi các thần học gia đang ngủ,
            Các nhà quyền quí đang mơ,
            Và những người thành công đang ngáy,
            Thì những kẻ khiêm nhu quì xuống.
            Họ quì xuống trước Đấng mà chỉ có những kẻ khiêm nhu mới gặp được.
            Họ quì xuống trước Chúa Jesus.
 
ĐI THEO NGÔI SAO
 
            Tỉ như Bạn có thể dâng một món quà lên Đấng Christ, thì món quà đó là gì? Làm sao Bạn có thể chọn một món quà cho Đấng chẳng những đã có mọi vật, song cũng đã tạo nên mọi vật.
            Các Nhà Thông thái đã làm điều nầy. Họ có thể là một tấm gương cho chúng ta. Thêm vào vàng, mộc trầm, và nhũ hương, họ đã dâng lên Đấng Cứu Độ một số quà mà ngày nay chúng ta cũng có thể dâng lên Ngài: hy vọng của họ, thời giờ của họ, và sự thờ phượng của họ.
            Các Nhà Thông thái lãng du dâng lên Chúa Jesus niềm hy vọng của họ. Khi mọi người khác thấy một đêm đen trên bầu trời, thì nhóm người lẻ loi nầy thấy một ánh sáng. Chăm nhìn ngôi sao, nẩy ra một khát khao trong lòng họ, giục họ chuẩn bị hành trang. Họ ra đi, tìm Chúa Jesus.
            Khi đêm đen đi vào thế giới của Bạn, thì Bạn thấy gì? Bóng tối hay những vì sao? Vô vọng hay hy vọng? Thỉnh thoảng, như Ngài từng làm từ lâu, Thượng Đế dùng bóng tối để khải hiện những vì sao của Ngài – “Ánh sáng chiếu trong bóng tối(John 1:5). Nếu trái tim Bạn bị che khuất bởi bóng tối cô đơn, hoặc đau buồn, hay thất vọng, hãy tìm kiếm ánh sáng chỉ riêng Ngài có thể ban cho. “Ta là sự sáng của thế gian. Người nào theo Ta sẽ không bao giờ ở trong bóng tối, nhưng sẽ có ánh sáng mang lại sự sống” (John 8:12).         
            Hãy dâng lên Thượng Đế niềm hy vọng của Bạn cho Mùa Giáng Sinh nầy. Trong khi Bạn hiến dâng, hãy dâng lên Thượng Đế thời giờ của Bạn. Các Nhà Thông thái đã làm điều nầy. Trước khi họ dâng lên Thượng Đế các lễ vật của họ, họ dâng lên sự hiện diện của họ. Dường như những người nầy đã phải du hành trong hai năm, trước khi tìm được vị trí của vị Vua Thiên thượng. Trước giây phút kỳ diệu đó, khi họ quì xuống diện kiến Chúa Jesus, các NhàThông thái đã trải qua nhiều giây phút, nhiều tháng, có thể nhiều năm tìm kiếm, dự liệu cho kỳ gặp gỡ đó. Như các Nhà Thông thái tận hiến chính mình trong sự tìm kiếm Đấng Cứu Độ, thì Bạn cũng có thể:
         “... tìm kiếm Ngài và gặp được Ngài, khi Bạn tìm kiếm Ngài bằng tất cả tấm lòng.”(Luật Truyền 4:29)
            Và khi họ gặp được Ngài, Các Nhà Thông thái dâng lên Chúa Jesus một món quà khác: sự thờ phượng của họ. Có thể rằng những người nầy thật giàu có.(Cách nào khác có thể giúp họ ra đi trên một hành trình xa xôi, mà vẫn còn quà để dâng lên Chúa lúc cuối hành trình?) Dường như những người nầy có uy thế. (Cách nào khác có thể giúphọ được hầu chuyện cùng vua Herod?)Họ phải là những người trí thức.(Cách nào khác có thể giúp họ định hướng xuyên qua miền đất hoang vu hằng ngàn dậm đi tìm vì sao?)
            Những con người giàu có, uy thế, và trí thức: họ đã làm gì khi họ thấy Chúa Jesus? “... Họ sấp mình xuống mà thờ lạy Ngài”(Mat. 2:11) .
            Thờ phượng. Đó là một món quà cũng được ban lại cho người hiến dâng. Qua thờ phượng, chúng ta đến để nhìn Thượng Đế rõ ràng hơn. Thượng Đế gọi mời chúng ta, qua sự thờ phượng, để nhìn mặt Ngài, hầu cho những bộ mặt chúng ta có thể thay đổi. “Hết thảy chúng ta tỏ bày vinh quang Chúa, và chúng ta được thay đổi phải giống như Ngài. Đến từ Chúa là Đức Thánh Linh, sự thay đổi trong chúng ta sẽ mang lại vinh quang lớn hơn” (2 Cor. 3:18). 
            Ngài yêu thích thay đổi các gương mặt của con cái Ngài. Với các ngón tay Ngài, nét nhăn lo lắng được tẩy sạch. Bóng tối hổ thẹn và nghi ngờ trở thành chân dung của ân điển và trông cậy.Ngài xoa dịu những quai hàm nghiến chặt và vuốt phẳng những vừng trán gợn sóng...
            Trong khi thờ phượng, chúng ta đơn sơ đứng trước Thượng Đế với tấm lòng chuẩn bị và sẵn sàng, rồi để Chúa thể hiện công việc Ngài. Và Ngài làm. Ngài lau khô những dòng lệ. Ngài chùi sạch những giọt mồ hôi. Ngài xoa dịu những đường nhăn trên trán. Ngài vuốt ve đôi má chúng ta. Ngài thay đổi sắc diện chúng ta trong khi chúng ta thờ phượng Ngài.
            Các Nhà Thông thái đi tìm Con Thượng Đế, cũng như Thượng Đế tìm kiếm con cái Ngài. “Đấng Thiên Phụ nôn nao tìm kiếm những người như thế để thờ phượng Ngài” (John 4:23)
            Các món quà hy vọng, thời giờ, và thờ phượng. Những người khôn ngoan vẫn phải dâng hiến ba món quà nầy.
 
(Trích dịch từ One Incredible Moment của Max Lucado)
        
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2