"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:2158798
Đang truy cập:57

Hòm Chứng Cớ-

 --Hòm chứng cớ và tiến trình của nó đến sự an nghỉ cuối cùng

 

Đọc:  1 Sử kí 13:1-14.

 

Trong khoảng thời gian rất ngắn tôi muốn tìm cách bàn một lượng đáng kể về lập trường liên kết với chương kinh thánh mà chúng ta vừa đọc, mà chương nầy là trung tâm một lượng lịch sử đáng kể mà làm tiêu biểu và biểu hiệu cho thời kì về sau, thậm chí cho thời kì của chúng ta. Thu thập mọi tài liệu và dữ liệu cách rất vắn tắt, chúng ta có thể tự nhắc nhở rằng có ba điều chính yếu trước mắt và có liên quan. Đã có cái hòm giao ước của Chúa, rồi đã có David, và thứ ba, đã có người Philitin. Chúng ta sẽ tìm cách nhìn thấy ý nghĩa của họ và những gì họ đại diện.

 

--Cái hòm đại diện điều gì

 

Thứ nhất, như là cái hòm. Khi chúng tôi đã thực hiện sự nghiên cứu toàn diện và đầy đủ nhất về chiếc hòm, các thành phần của nó, tính chất của nó, vị trí của nó, chức năng của nó, có một điều mà dường như tôi đón nhận tất cả các ý nghĩa của nó, đó là, ở trong Cựu Ước, nó có nghĩa đại diện cho sự cao cả và vinh quang của Christ, và  sự vĩ đại và vinh quang của Chúa Giêsu như là gì trong con mắt của Đức Chúa Trời, vì con mắt của Đức Giê-hô-va tiếp tục nghỉ ngơi trên chiếc hòm đó. Chúng ta có thể nói rằng cái hòm là tâm điểm của sự chú ý thần thượng, và đó là tất cả những tư tưởng của Chúa đã được tập trung trong đối tượng trung tâm đó trong đời sống của Y-sơ-ra-ên, là tuyển dân của Ngài. Và như vậy, cái hòm, mà rất thường được gọi là hòm chứng cơ, cũng như Hòm Giao Ước của Chúa, đứng như là một tiêu biểu của Chúa Giêsu trong sự vĩ đại và vinh quang của Ngài, trước mắt của Đức Chúa Trời. Khi chúng ta nói về "chứng cớ của Giêsu," đó là những gì chúng ta có ngụ ý. Ngài là gì trước mặt Đức Chúa Trời, như với tư tưởng của Đức Chúa Trời, sự đánh giá và sự phán xét của Đức Chúa Trời. Sự vĩ đại và vinh quang của Christ theo quan điểm của Đức Chúa Trời, đó là chứng cớ của Giêsu. Đó là tư tưởng của Đức Chúa Trời về Ngài. Tư tưởng đó của Đức Chúa Trời về Ngài được Đức Chúa Trời bảo vệ cách ghen tuông. Chúng ta biết rằng trên ngôi thương xót, mà ở trên đỉnh của chiếc hòm, Chê-ru-bim đã được giới thiệu là đang dang rộng đôi cánh của mình để che phủ hoàn toàn và suốt qua Kinh Thánh Chê-ru-bim đại diện của sự canh giữ điều mà đặc thù quý giá đối với Đức Chúa Trời

-

Chúng ta gặp họ trước tiên trong sách Sáng Thế kí nơi con người đã phạm tội, đã bị trục xuất khỏi ​​khu vườn, và Chê-ru-bim được đặt đó với thanh kiếm lửa để bảo vệ con đường tiếp cận với cây sự sống. Cây sự sống đó đại diện cho Christ một lần nữa, như là Sự Sống, và có một con đường sự sống trong Christ, và con người không được phép tiếp nhận sự sống thần thượng ở trong tình trạng tội lỗi sa ngã, bản án trước hết đã được đưa ra, và phải có sự dự bị được thực hiện cho sự chuộc tội các tội lỗi của con người, nhưng Chê-ru-bim được ban cho để bảo vệ điều mà là đặc thù thánh khiết với Chúa, rằng sự sống thần thượng thì ở trong Đấng Christ. Từ đó trở đi, trong suốt toàn bộ Kinh Thánh Cựu Ước, các chê-ru-bim được đưa ra trước mắt, và họ luôn luôn như là những người lính canh ghen tuông với những gì có giá trị đặc biệt với Đức Chúa Trời, và nếu con người bằng xương bằng thịt bao giờ mạo hiểm hay dám chạm vào đó, ông đã ngay lập tức bắt gặp sự phán xét của Đức Chúa Trời

 

Chúng ta sẽ thấy rằng trong kết nối khác đang khi chúng ta tiến tới. Vì vậy, mà Chê-ru-bin ở trên hòm và ngôi thương xót ở đó là để bảo vệ sự thánh khiết của điều này trước mặt Đức Chúa Trời, và thậm chí Aaron với tất cả sự chuẩn bị và dự trù theo nghi lễ không dám đi vào nơi đó, trước cái hòm đó, hoặc vào bất kỳ mối quan hệ nào với nó, trừ khi ông ta bước vào vì lý do máu đổ ra cho được tha thứ các tội lỗi, vì lời nầy liên quan đến ông ta: "rằng ông không chết."- Còn "Uzza ... đã chết trước mặt Đức Chúa Trời" vì ông dám chạm cái hòm, trong con mắt của Đức Chúa Trời, nó là vật rất đặc thù thánh thiện và quý giá. Chiếc hòm, sau đó, nói cách ngắn gọn, là chứng cớ cho Giêsu Christ, là những gì như trong suy nghĩ và tâm trí của Đức Chúa Trời. Bây giờ bạn có thể nghiên cứu cái hòm lần nữa trong ánh sáng của điều đó, và tất nhiên, bạn sẽ tìm thấy một  tài liệu rất lớn. Đó là điều đầu tiên ở đây, đó là chứng cớ của Giêsu trong sự đầy đủ của nó theo tư tưởng của Đức Chúa Trời

 

--Những gì David đại diện

 

Thứ hai, David, và để thu thập cuộc sống và công việc của David David thành một tuyên bố ngắn gọn, như chúng ta đã thực sự làm với chiếc hòm, chúng ta sẽ thấy rằng David là một công cụ đặc biệt do Đức Chúa Trời mang vào và dấy lên liên quan đến chứng cớ đó. Đức Chúa Trời đã dấy David lên với mục đích mang chứng cớ đó vào nơi an nghỉ cuối cùng. Sự kết thúc cuộc đời của David là việc xây dựng đền thờ và đưa hòm chứng cớ vào nơi an nghỉ cuối cùng trong nơi chí thánh của ngôi đền đó. Ngôi đền đại diện cho kết cuộc của các cuộc hành trình, một nơi định cư, một nơi cuối cùng, và chiếc hòm đã được đưa vào nghỉ ngơi trong đền thờ và được tìm thấy – theo cách tiêu biểu-- kết cuộc đầy đủ của nó ở đó, trong một vị trí định cư. David đã được dấy lên cách đặc biệt, như là một dụng cụ để mang hòm chứng cớ đến chỗ định cư, nghỉ ngơi đầy đủ và cuối cùng của nó trong mục đích của Đức Chúa Trời.

 

Đó là nơi mà chúng ta đưa ông ra trong chương này mà chúng ta đã đọc, sự luyện tập của David liên quan đến cái hòm. Điều đó đã trở thành tính năng chiếm ưu thế của cuộc đời ông, điều nổi bật là sự vận dụng mối quan tâm thực sự này của trái tim ông đối với chiếc hòm. Một trong những mong muốn lớn nhất và khát vọng lớn nhất của cuộc đời ông là Đức Chúa Trời cần phải có một nơi ổn định để nghỉ ngơi, và ông liên kết Chúa vào cái hòm đó. Và do đó, việc trong trái tim của ông là xây dựng một ngôi nhà cho Chúa hầu chiếc hòm có thể đến đó và được nghỉ ngơi, và vì kết cuộc đó mà Đức Chúa Trời đã dấy David lên, và điều đó đã trở thành tính năng chính của cuộc đời ông. Lời tổng kết lớn lao về cuộc sống của David trong lời biểu hiện từ trái tim là: " Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy chỗi dậy đặng vào nơi an nghỉ Ngài,Với hòm về sự năng lực Ngài!" (Thi Thiên 132:8). Điều đó cũng giống như lời giả từ của người này, đánh dấu kết thúc công việc trong cuộc sống của ông.

-

--Những gì Phi-li-tin đại diện

 

Sau đó, thứ ba – người Phi-li-tin. Dân Phi-li-tin, như bạn nhận thấy, đặc thù có liên quan đến cả David và chiếc hòm. Họ dường như liên tục liên lạc với cả hai trong suốt cuộc đời của David, trong suốt phần nầy của lịch sử. Và một lần nữa, như chiếc hòm là một tiêu biểu, và như David và chức vụ của ông là một tiêu biểu, do đó, dân Phi-li-tin là một tiêu biểu Cựu Ước về các điều thuộc linh. Dân Phi-li-tin làm đại diện cho những gì? Chúng tôi biết họ trong Kinh Thánh theo chỉ định thường xuyên là" dân Phi-li-tin không chịu cắt bì."

 

Nếu chúng ta đem từ ngữ sự cắt bì vào Tân Ước và tìm kiếm lời giải thích của Thánh Linh về lời đó, chúng ta thấy rằng trong Cô-lô-se 2:11: " Trong Ngài anh em cũng đã chịu cắt bì, không phải cắt bì bởi tay người ta làm, bèn là cắt bì của Đấng Christ bằng sự lột bỏ thân thể của xác thịt; vì anh em đã nhờ báp-têm mà được đồng chôn với Ngài, cũng nhơn đó đã được đồng sống lại với Ngài bởi đức tin đến sự vận hành của Đức Chúa Trời, là Đấng đã khiến Ngài từ kẻ chết sống ". Christ trong thập giá của Ngài là lời giải thích về sự cắt bì Cựu Ước, dứt bỏ thân thể của xác thịt theo cách đại diện.."

-

Bây giờ dân Phi-li-tin, được biết đến như người Phi-li- tin không chịu cắt bì, đứng đối lập trực tiếp đến ý nghĩa của thập giá trong ý nghĩa sâu xa nhất của nó, đó là, cắt bỏ toàn bộ thân thể của xác thịt. Chúng ta có thể nói dân Phi-li-tin sẽ không có điều đó, họ đứng chống lại điều đó, dân Phi-li-tin sẽ không có sự phân rẽ hoàn toàn và đầy đủ cho Đức Chúa Trời. Đó là nguyên tắc này được thể hiện trong lịch sử của họ. Hãy mở ra lịch sử của họ nơi bạn muốn, và bạn sẽ thấy rằng trong một số cách này hay cách khác, họ đang ở trong sự đối lập với nguyên tắc của Gô gô tha, là cắt bỏ thân thể của xác thịt, phân rẽ cách tuyệt đối cho Đức Chúa Trời.

 

Bắt đầu nếu bạn muốn, với Samson trong sách Thẩm phán. Bạn biết rằng Samson là một người Na-xi-rê. Ông là một người Na-xi-rê tự nguyện, không do ép buộc. Một Na-xi-rê là một trong những người đã có trên anh ta các lời hứa nguyện tự nguyện mà không thể được áp đặt lên bất cứ ai, nhưng mà lời hứa nguyện đại diện cho một mong muốn được sống hoàn toàn cho Chúa hơn người bình thường. Và Samson là một người Na-xi-rê, và ông đại diện cho sự dâng mình, phân rẽ, từ bỏ cách hoàn toàn và tự nguyện cho Chúa. Trong khi ở vị trí đó, ông không tiêm nhiểm, không ai có thể thắng nổi, và vượt trội hơn dân Phi-li-tin. Họ không có thể trói buộc ông ta, cũng không làm tổn thương ông được, ông là chủ nhân của họ.

-

 Nhưng khi ông tiết lộ thông qua Delilah bí mật sức mạnh của mình, sự ưu việt của mình, sự cao thăng của mình, bí mật trong lời hứa nguyện của mình, và họ đã bắt được bí mật của ông và phá hủy điều đó mà đại diện cho sự phân rẽ tuyệt đối của ông cho Đức Chúa Trời, sau đó ông ở trong tay của họ và yếu nhược như nước, họ mang ông đi và móc mắt ông ra, và chúng tôi có trong Các Quan Xét 16, Samson diễn trò cho dân Phi-li-tin coi, nhưng điều bi thảm nhất mà họ đã tín nhiệm Dagon thần của họ với sự khải hoàn này. Xác thịt luôn luôn dẫn dắt đến sự tôn vinh Satan và đó là lý do tại sao hắn thích giữ gìn nó, điều đó mang hắn vào chỗ của Christ. Ma quỉ chiếm chỗ vinh quang của Chúa khi xác thịt hiển lộ.

 

Đó là đúng với lịch sử và có mức lượng lịch sử buộc vào sự kiện đó.. Bạn sẽ thấy rằng dân Phi-li-tin đại diện điều đó cách liên tục, và chúng ta phải đối phó với điều đó từ góc độ khác gần như ngay lập tức. Những gì chúng ta muốn giữ trước mắt là đây, Đức Chúa Trời dấy lên một dụng cụ để mang chứng cớ của Giêsu nơi đầy đủ và dứt khoát về sự  nghỉ ngơi và ổn định. Đó là những gì trước mắt. Ngài đã từng được tìm kiếm để làm điều đó, và Ngài đang tìm kiếm để làm điều đó ngày hôm nay, có lẽ hơn bao giờ hết tại thời điểm này, Chúa đã đặt trái tim của Ngài trên một công cụ nhờ đó mà chứng cớ của sự vĩ đại và vinh quang của Christ, Con của Ngài, sẽ được đưa đến sự giải quyết dứt khoát. Có thể có một giai đoạn để đi thêm nữa và sau đó kết thúc. Có thể  nói rằng, chúng ta ở ngay vòng cuối cùng trong nỗ lực của Đức Chúa Trời để có được chứng cớ của Ngài trong sự đầy đủ ổn định. Nó có thể là như vậy. Nhưng chắc chắn Ngài đang bước ra để có được một công cụ cho mục đích đó, thực hiện chứng cớ hướng về phía kết cuộc cuối cùng của Ngài, nơi sự đầy đủ được giải quyết, không có thêm hành trình, và không có nhiều trong các biến thiên của lịch sử của nó, nhưng bây giờ được cố định và giải quyết trong Đức Chúa Trời

 

 

 Công cụ đó là những gì trong trái tim của chúng ta, vì nó nằm trong trái tim của Chúa như là đối tượng quan tâm đặc biệt của Ngài vào thời điểm này.

-

---Cạm bẫy từ các tính năng của người Phi-li-tin

Nếu Đức Chúa Trời đang tìm kiếm một công cụ như vậy, công cụ đó phải, như David đã làm, đứng hoàn toàn và hoàn toàn đối lập với tất cả những gì được thể hiện bởi dân Phi-li-tin. Dụng cụ đó phải được cấu tạo và được chi phối bởi các luật và các nguyên tắc cách thuộc linh, và đạo đức, đó là sự đối nghịch các luật và các nguyên tắc của dân Phi-li-tin, và những điều mà một công cụ như vậy sẽ phải liên tục tranh đấu, sẽ là các yếu tố của người Phi-li-tin, các tính năng Phi-li-tin. Người Phi-li-tin là các mối đe dọa liên tục đến cuộc sống của David một cách nầy và một cách khác, và có ý nghĩa riêng của nó tại đây là họ đại diện cho điều gì đó sẽ làm cho kết cuộc của Đức Chúa Trời không thể thực hiện trong việc đưa chứng cớ của Con Ngài  đến sự đầy đủ và tối hậu của nó..

-

Vì vậy, David được giới thiệu cho chúng ta về việc chống lại dân Phi-li-tin và hiện thân táo bạo đó của quyền lực và nguyên tắc Phi-li-tin, là Goliath. Bạn nhớ câu chuyện mà tôi  không cần đi qua nó một lần nữa, nhưng ở đây toàn bộ sức mạnh của người Phi-li-tin được đại diện trong người khổng lồ của họ, nhà vô địch của họ. David ở trước sự hiện diện của hắn, chịu đựng, và các phát biểu của ông làm phơi bày linh, bản chất, và ý nghĩa của người Phi-li-tin. David nghe và nhìn thấy, và được khuấy động mãnh liệt ở bên trong, chúng ta có thể nói ông được Đức Chúa Trời chuyện động trong thâm tâm trong quan hệ với chính điều mà Đức Chúa Trời đã đưa ông vào.

 

Nhưng cũng giống như David bước vào và đi trong Chúa để đáp ứng điều đó ngay từ đầu và bắt đầu công việc cả đời sống tuyệt vời của mình, là có vấn đề tuyệt vời này, một cái bẫy người Phi-li-tin dường như gài cách bí mật từ phía sau, và Saul được đề xuất một bộ áo giáp, và cung cấp nó, và khoác nó trên ông ta, và đó là một ý tưởng Phi-li-tin. Có người đàn ông bước ra, có tất cả những điều đó. David phải đáp ứng  hắn với các trang bị của riêng mình không? David có tạo các loại vũ khí của tình trạng chiến tranh của ông thành xác thịt và thuộc linh không? Đó là cái bẫy, cạm bẫy, hiểm họa cho thời điểm này, và David, với loại nhận thức thuộc linh đúng đắn nhận ra rằng đây không phải là sự dự bị thần thượng.

-

Khi một người đứng trong một mối quan hệ đúng đắn với Chúa, những gì anh cần có phải là trang bị xác thịt, từ sự dự bị thế giới để chiến đấu các cuộc chiến của Chúa không? Và vì vậy David ném bỏ nó và đi ra ngoài, Chúa là trang bị của ông. Bạn thấy ông đứng ngay từ đầu trong mâu thuẫn trực tiếp và khác biệt với toàn bộ nguyên tắc của người Phi-li-tin, và đó là cách chiến thắng của ông. Bây giờ một lần nữa và một lần nữa, ông có nguy cơ bị bắt trong cái bẫy đó. Có một lần, ông dường như đã rơi vào nó. Trong một thời gian, vì thử thách, một thời gian bị từ chối, một thời gian khi Sau-lơ săn đuổi ông ta giống như một con chim đa đa giữa những tảng đá, một thời gian có vẻ như mục đích cuộc sống của ông đã không được phát triển và Chúa đã không đưa ông đến nơi mà Ngài đã nói: một ngày khi trái tim của David thất bại đối với ông và ông lo sợ vì Saul và quân đội của ông ấy, và ông đã trốn sang A-kích, vua Gát, người Phi-li-tin, và đã tị nạn ở Gát. Và ông đã nghe các lãnh chúa của dân Phi-li-tin nói với A-kích: "Không phải là David nầy sao? Họ đã không hát đối đáp về anh ta trong những vũ điệu, nói rằng, Saul đã giết hàng ngàn của mình, và David giết hàng vạn sao?" David nghe điều đó và ông sợ, và ông ta giả vờ mình là điên và viết nguệch ngoạc trên các cửa ra vào như một thằng điên. Thật là một tình trạng đáng thương cho một công cụ được dấy lên liên quan đến sự cao cả và vinh quang của Giêsu Christ. Bạn thấy ông đã bị bắt trong một cái bẫy Phi-li-tin và nó đã làm ông hư đi. Khi ông đã dựa trên lập trường Phi-li-tin, ông đi ra ngoài, đã bị phá vỡ. Bạn thấy cần thiết như thế nào cho một chiếc bình trong chứng cớ này khai quang, thoát ra ngoài, dứt bỏ lập trường đó.

 

Saul thất bại chính mình, anh không thể đi ra ngoài đối đầu với Phi-li-tin, và cuối cùng dân Phi-li-tin đã đề xuất ​​chống lại Saul và cắt đầu của ông và đặt đầu của ông trong ngôi nhà của Dagon và nói: "Dagon đã làm điều này," mà khi trước, chính cái hòm cũng đã bị dân Phi-li-tin cướp lấy đem vào chỗ đó. Khi dân Phi-li-tin đem hòm vào ngôi nhà của Dagon, Dagon đã té xuống và sấp mặt của mình trước chiếc hòm, họ đưa hắn lên một lần nữa, nhưng hắn lại té xuống một lần nữa, bị vỡ vụn. Đức Chúa Trời đang canh chừng chứng cớ của Ngài, ngay cả khi có điều đó, là công cụ cho sự an toàn và bảo quản của nó đã lỗi lầm với Ngài. Bây giờ trong vùng đất của dân Phi-li-tin, dân Phi-li-tin đã chạm vào hòm đó và sự phán xét đã giáng trên họ. Nó luôn luôn như vậy, đụng chạm điều gì mà là thánh thiện đối với Đức Chúa Trời ở trong Con Ngài với hai bàn tay của xác thịt, với sự sống thiên nhiên không chịu cắt bì, và bạn liền gặp phán xét.

-

Hãy đi vào điều đó là điều đứng đại diện cách thực sự, trước mặt Đức Chúa Trời, sự cao cả của Con Ngài, đi vào đó với phán đoán tự nhiên, với sự can thiệp tự nhiên, với một trái tim chưa được tái sanh, kết thúc sẽ là sự phán xét, Chúa sẽ đáp ứng điều đó và sẽ có một sự tính sổ khủng khiếp với Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời không bảo vệ chúng ta khỏi sự phán xét khi chứng cớ của Con Ngài bị bàn tay xác thịt đụng đến. Tất cả các lỗi lầm, tất cả các sự giảng dạy sai lầm, tất cả các hệ thống lớn của giáo lý sai trật đã bước vào để có liên quan đến thân vị của Christ. Kết quả là luôn luôn có sự tác thành sự phán xét trong các sự chia rẽ và mất quyền năng, và Đức Chúa Trời đã không bao giờ được bảo vệ khỏi điều đó. Nó luôn luôn là như vậy.

 

Cuối cùng, dân Phi-li-tin đã có thể thoát khỏi chiếc hòm và họ đặt nó vào một chiếc xe mới và bắt hai con bê còn bú và gửi trả chiếc hòm theo hướng Bết-shemesh; và nó đã đi, những con bò thấp bé khi chúng đi. Đó là một hướng đi đúng ngay cả đối với người Phi-li-tin. Đôi khi những người xác thịt, khi họ đang chịu sự phán xét nhận được một số cảm thức về hướng đi và Chúa giúp đỡ họ trong hướng đúng. Chúa giúp đỡ theo như Ngài có thể, khi những điều này ở trong hướng đi đúng ngay cả khi nó không hoàn toàn theo tâm trí của Ngài.

-

Sau đó, David khuấy động cả Y-sơ-ra-ên đi rước hòm của Chúa và một lần nữa ông đã bị sập vào cái bẫy của người Phi-li-tin, một ý tưởng Phi-li-tin, một cạm bẫy, ông đã thực hiện một chiếc xe (đó là ý tưởng của Phi-li-tin), một chiếc xe mới, đặt hòm vào đó - kết quả là sự phán xét. Những người trong xác thịt, khi họ đi đúng hướng dưới cảm thức về sự phán xét có thể được Chúa giúp đỡ, nhưng khi Chúa dấy lên một dụng cụ đặc biệt cho chứng cớ của Ngài, Ngài không có các mức lượng nửa vời, dụng cụ đó phải được gìn giữ cho phù hợp hoàn toàn với các tư tưởng của Đức Chúa Trời, và do đó, Chúa không giúp đỡ chiếc xe mới của David như Ngài đã làm cho người Phi-li-tin’. Họ không biết tốt hơn, David phải biết tốt hơn, và vì ông đã được dấy lên cho một cái gì đó thật hoàn toàn, Đức Chúa Trời không để cho ông bước đi với ý tưởng nửa vời. Nếu Chúa bước ra để có được một cái gì đó mà hướng tới sự dứt khoát và đầy đủ của chứng cớ của Ngài, Ngài sẽ không phỏng theo các mức lượng nửa vời, Ngài sẽ không cho những ý tưởng sai lầm qua đi, Ngài sẽ không bào chữa cho xác thịt trong bất kỳ mức lượng nào hay mức độ nào. Và do đó, ý tưởng của người Phi-li-tin về một sáng kiến máy móc để chuyển hòm giao ước của Đức Chúa Trời, thay vì chức tế lễ sống, một tập thể thánh hiến, mang lại sự phán xét của Đức Chúa Trời, và Uzza chết trước mặt Đức Chúa Trời. Và David đã tức giận. Thảm kịch, cuộc chuyển động nầy đã bị chặn lại, đã bị trì hoãn, đã được đưa vào một ao tù, và có một thời kỳ mà không có bất kỳ tiến bộ về chứng cớ đó.

 

Khi các nguyên tắc riêng của Chúa không được công nhận, và khi cách của Chúa không được tuân thủ, khi xác thịt bước vào cái được cho là rất thánh thiện đối với Chúa, toàn bộ chứng cớ được chặn lại và bị đình hoãn một khoảng thời gian dài, sự chậm trễ xảy ra sau đó. Cuộc chuyển động đẹp đẽ đó đã bị trì hoãn, ngừng lại và chết. Trong thời gian đó, chắc chắn David có vận dụng trái tim của mình nhiều, và trong Lời Chúa, ông phát hiện ra các nguyên tắc của Đức Chúa Trời cho chứng cớ của Ngài, rằng chứng cớ đó phải được chuyển đi, không phải trên một chiếc xe, nhưng trên vai của những người hoàn toàn tận hiến. Đó không phải là nguyên tắc của người Phi-li-tin, đó là nguyên tắc của Chúa, mà đứng chống lại ý tưởng của người Phi-li-tin.

-

Có hai điều đã cấu tạo sự sai trật trong trường hợp này. Một là cái xe, và điều kia là con người-- như vậy - chịu trách nhiệm về chứng cớ. Nó có thể chỉ là tai họa cho những người nắm quyền giám sát chứng cớ của Giêsu, như cho rằng nó được giao thách cho một tổ chức. Chứng cớ đó phải được mang cách thuộc linh, không theo cách chính thức hoặc cá nhân –đó là được kết nối với một người hay nhiều người cách cá nhân - và khi nó được mang đi cách thuộc linh Chúa phải được tin cậy để đối phó với những điều đó, chẳng hạn điều gì sẽ làm tổn thương nó, và Ngài sẽ làm. Con người không cần phải làm hàng rào che chắn hoặc tìm cách bảo vệ nó. Nếu anh ta làm vậy, sau đó các tệ nạn sẽ theo sau.

 

Có những người dường như nghĩ rằng chứng cớ được giao cho sự coi sóc chính thức của họ, và họ được cấu tạo bởi ý tưởng nầy, nên họ canh giữ chứng cớ, và nghi ngờ mọi kẻ đến gần. Điều cần thiết là chứng cớ phải được gìn giữ trong Thánh Linh, và Chúa sẽ trông nom sự an nghỉ. Cuối cùng David đã khám phá nguyên tắc đó, và cuối cùng cái hòm được rước về, an nghỉ trong Nhà của Chúa, đến chỗ cuối cùng và an nghỉ của nó.

-

Bạn thấy chúng ta đã vội vàng bàn qua một giai đoạn lớn của lịch sử, một số lượng lớn sự thật của Cựu Ước mà có ý nghĩa vĩnh cửu của nó, và đặc thù, tôi cảm thấy, đối với thời đại chúng ta. Chúa đang có một công cụ trong liên quan đến sự cao cả và vinh quang của Con Ngài, rằng chứng cớ của Giêsu như trong tư tưởng của Đức Chúa Trời, nên được đưa đến một chỗ ổn định, an ninh và an nghỉ. Nhưng như một công cụ như vậy phải được phù hợp với tư tưởng của Đức Chúa Trời, phải không có yếu tố người Phi-li-tin về nó, và tư tưởng Đức Chúa Trời thì tuyệt đối, đầy đủ, thánh hóa toàn bộ, phân rẽ, cắt bỏ thân thể của xác thịt bởi thập tự giá, và sự chậm trễ của Ngài thường là có liên quan đến một điều cần thiết để có tình trạng những điều xảy ra cách đầy đủ hơn, và các sự phán xét của Ngài thì rất thường xuyên vì cớ một hành vi vi phạm về chứng cớ đó.

 

Nguyện chúng ta có thể nhìn thấy những gì Ngài đang nói với chúng ta. Nếu sự thật là Ngài đang kêu gọi chúng ta vào sự tương giao với chính Ngài để làm một phần của chứng cớ đó tại một thời gian cuối cùng để mang chứng này, nó có thể là vì sự kết thúc của giai đoạn cuối cùng của cuộc hành trình của cái hòm thông qua các thời đại, nguyện chúng ta có thể theo tư tưởng của Ngài, được cấu tạo bởi luật của Ngài, sống trên cơ sở của Ngài, và lúc nào cũng nhờ thập giá khước từ và từ bỏ bất kỳ yếu tố xác thịt nào của người Phi-li-tin, ý muốn của xác thịt, tâm trí của xác thịt, ham muốn của xác thịt, trái tim của xác thịt, bất kỳ loại xác thịt nào-- vì cớ Danh Ngài.

T.A.S.

 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2