"CẢ KINH THÁNH LÀ BỞI ĐỨC CHÚA TRỜI SOI DẪN ... HẦU CHO NGƯỜI THUỘC VỀ ĐỨC CHÚA TRỜI ĐƯỢC TRỌN VẸN VÀ SẮM SẴN ĐỂ LÀM MỌI VIỆC LÀNH"
II Timothy 3:16a, 17
  

HỘI TRUYỀN GIÁO PHÚC ÂM VIỆT NAM
(Vietnamese Full Gospel Missions)
TRƯỜNG KINH THÁNH TẠI GIA
(Home Bible School) www.HomeBibleSchoolVietnam.com

Học Báo:
"SỨ GIẢ TÌNH YÊU"

(The Love Ambassadors)
P.O.Box 565, Westminster, CA 92684-USA
Email: VNFGMissions@Yahoo.com

TIẾNG NÓI CHÂN LÝ
(The Voice of Truth)
www.TiengNoiChanLy.com
HỘI THÁNH PHÚC ÂM VIỆT NAM
tại Westminster
(Vietnamese Full Gospel Church)
14381 Magnolia Ave. Westminster, CA 92683-USA
ĐỘC QUYỀN PHIÊN DỊCH VÀ PHỔ DỤNG
© 1979, 1996 GLOBAL YOUTH EVANGELISM
P.O. Box 1019, Orland, CA 95963 - USA
(Giữ bản quyền. Cấm in sao lại từng phần hay toàn bản dưới mọi hình thức hoặc bằng mọi phương tiện).

  

THỐNG KÊ

Đã truy cập:3643727
Đang truy cập:113

Cây Nho, Cây Vả, Cây Ô-liu

 Rất nhiều Cơ Đốc nhân chưa phân biệt hai danh xưng “Israel” và “Do thái”. Israel là tên quốc gia và tuyển dân của Đức Chúa Trời nói chung, còn Do thái là dân Israel thuộc về xứ Giu đê (Giu đa).
Ê-sai chương 5, Thi thiên 80, Ezekiel 15 và Ma-thi-ơ 21: 33-41 trình bày cây nho là biểu hiệu của quốc gia và dân tộc Israel. Sau khi hồi hương từ cảnh lưu dày 70 năm ở Babylon, danh xưng người Do thái và nước Giu đa mới nổi bật hơn danh xưng Israel. Ba sách E-xơ-ra. Nê-hê-mi và Ê-xơ-tê luôn luôn nhắc đến người Do thái (Jew). Thí dụ xem: Exora 4:6; Nê. 4:1,11,12; Ê-xơ-tê 9:17 và chương 9:. Từ ngữ “Do-thái” phiên âm từ chữ “Giu đa”. Từ ngữ “Do thái” được dùng từ thời kì đó. Mathio 2:1 và 6 bày tỏ Chúa Jesus là Vua của người Do thái mà làm Nhà Cai Trị dân Israel.
Tưởng cũng nên nhắc lại rằng, sau khi vua Solomon băng hà, vương quốc thống nhất Israel chia làm hai nước: 10 chi phái phía bắc lấy tên là nước Israel, và hai chi phái phía nam có tên là nước Giu đa.
Mười chi phái Israel bị lưu dày qua Asiri trước cuộc lưu dày của nước Giu đa chừng 150 năm. Mười chi phái ấy hầu như mất dạng. Nên khi dân Israel hồi hương vào thời Xô-rô-ba-bên, dân Giu-đa (Do thái) chiếm đa số người hồi hương và chỉ có một tỉ lệ nhỏ là thành phần đại diện Israel mà thôi. Nên E-xơ-ra 3:1 chép, “Đến tháng bảy, khi dân Y-sơ-ra-ên đã ở trong bổn thành mình rồi, thì dân chúng hiệp lại như một người ở tại Giê-ru-sa-lem ».
Đến năm 1948, dân Israel phục quốc, nhưng thành phần đa số trong quốc gia vẫn là người Do thái, nên ngày nay thế giới vẫn gọi họ là quốc gia Israel, mà dân tộc là dân Do thái. Ngôn ngữ thì là tiếng Hê-bơ-rơ. Bạn không nên gọi họ là nước Do thái, hay nước Hê-bơ-rơ.


Dầu vậy, tiên tri Ê-sai đã dự ngôn rằng cuối cùng, cây nho Israel sẽ phát triển trọn vẹn trong vương quốc ngàn năm như sau : «Trong ngày đó, các ngươi khá hát bài nói về vườn nho---Sau nầy, Gia-cốp đâm rễ, Y-sơ-ra-ên kết nụ và nở hoa, chắc sẽ ra trái đầy trên mặt đất” (27: 2, 6). Ngày đó dân Israel và quốc gia Israel sẽ đứng đầu các nước, không còn gọi là nước Giu đa nữa.

Về mặt dân Israel thuộc linh, sứ đồ Phao-lô ví sánh dân Israel thuộc linh là cây ô-liu. Các dân tộc ngoại bang được ví sánh là các nhánh ô-liu hoang dã, được tháp vào gốc ô-liu nguyên thủy ( Rô 11: 17-24). Cả cây ô-liu nầy là toàn bộ những người được cứu rỗi của Israel và của các dân ngoại bang gộp lại. Đó là dân Israel thuộc linh mà sứ đồ Phao-lô nói ở Ga-la-ti 6: 15,16, “Vì chịu cắt bì, hay không chịu cắt bì đều chẳng quan hệ gì, quan hệ là sáng tạo mới. Hễ ai bước theo mẫu mực nầy, thì nguyện sự bình an, thương xót giáng trên họ, cùng trên Y-sơ-ra-ên của Đức Chúa Trời nữa”. Mọi người được cứu từ Cựu Ước đến Tân ước bao gồm trong cây Ô-liu nầy.

Vào thời Chúa Jesus, tỉ lệ dân Do thái là đông nhất, nên Chúa Jesus có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau: “Ngài bèn phán thí dụ nầy: “Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình, đến tìm trái mà không thấy, bèn nói cùng kẻ coi vườn nho rằng: 'Kìa, đã ba năm nay ta đến tìm trái nơi cây vả nầy mà không thấy. Hãy đốn nó đi; sao để nó choán đất làm chi?' Kẻ coi vườn nho đáp rằng: 'Thưa chủ, xin để lại năm nầy nữa, đợi tôi đào xung quanh và bỏ phân, thử sau nó có kết quả chăng; bằng không, chủ sẽ đốn.'” (Lu ca 13: 6-9). Anh em chú ý lời Chúa nói “ có một cây vả trồng trong vườn nho”. Cây vả Do thái trồng trong vườn nho Israel. Vì không kết quả nên cây vả Do thái nầy bị đốn vào năm 70 S.C , sau khi Chúa Jesus chết.

Tại sao Chúa nói “Ngài phán cùng họ một thí dụ rằng: “Hãy xem cây vả và các cây khác; khi nó nứt lộc, thì các ngươi thấy và tự nhiên biết rằng mùa hạ đã gần. Cũng vậy, khi các ngươi thấy những điều ấy xảy đến, khá biết rằng nước Đức Chúa Trời đã gần rồi” (Lu ca 21: 29-31). Tại sao Chúa không nói : “hãy xem cây nho?”. Cây vả là người Do thái ở Israel, các cây khác là các nước khác. Chúa nhấn mạnh ý tưởng nầy ở Ma-thi-ơ 24:32-33 và Mác 13:28-29, “Nầy, hãy học thí dụ nơi cây vả: vừa lúc nhành non, lộc nứt, thì các ngươi biết mùa hạ đã gần. Cũng vậy, khi các ngươi thấy mọi điều ấy, khá biết rằng Con người đã gần, thật đương ở trước cửa -- Nầy, hãy học thí dụ nơi cây vả: vừa lúc nhành non, lộc nứt, thì các ngươi biết mùa hạ đã gần. Cũng vậy, khi các ngươi thấy những điều ấy xảy đến, khá biết rằng Con người đã gần, thật đang ở trước cửa”.

--Cây vả Bị Rủa Sả:
Mác 11: 12-14, 20 có chép, “Sáng ngày sau, khi đã lìa Bê-tha-ni rồi, thì Ngài đói. Vừa thấy đàng xa một cây vả có lá, Ngài đến xem may ra trên nó có chi chăng; song lại gần thì chẳng thấy chi, chỉ lá mà thôi, vì không phải mùa vả. Ngài bèn cất tiếng phán cùng cây vả rằng: “Từ rày về sau mãi chớ hề có ai ăn trái của mầy nữa!” Các môn đồ đều nghe lời ấy.-- Sáng hôm sau, khi Ngài và môn đồ đi ngang qua, thấy cây vả đã héo từ gốc héo lên”. Cây vả đây là dân Giu đa bị Chúa rủa sả. Ngày hôm sau cây vả “đã héo từ gốc héo lên”. Nguyên văn Hi-lạp là “ đã héo bên ngoài các cái rễ” (out of the roots). Ngoại trừ bộ rễ, toàn thân cây vả đều bị héo sau lời rủa sả của Chúa. Đến năm 70 S.C., cây vả bị đốn tận gốc, chỉ chừa bộ rễ. Điều lạ lùng là bộ rễ cây vả vẫn tồn tại mãi đến năm 1948- cây vả đã hồi sinh.

•-Cây Vả Hồi Sinh
Mác 13:28-29, “Nầy, hãy học thí dụ nơi cây vả: vừa lúc nhành non, lộc nứt, thì các ngươi biết mùa hạ đã gần. Cũng vậy, khi các ngươi thấy những điều ấy xảy đến, khá biết rằng Con người đã gần, thật đang ở trước cửa”.
Sự tái lập kỳ diệu của quốc gia Israel vào năm 1948 là sự hồi sinh của cây vả Giu đa bị Chúa rủa sả. Rồi đến năm 1967, Jerusalem đã trả lại cho người Do thái. Tất cả những điều đó nói lên nhánh lá vả bắt đầu nhú lên và đâm chồi nẩy lộc, nhưng chưa có trái nào. Quốc gia Israel có sự biểu lộ bề ngoài, nhưng chưa có kết quả.
Nếu nhìn vào bản đồ, anh em sẽ thấy Israel là trung tâm các dân cư trên mặt đất về mặt địa lý, chính trị và quân sự. Tình hình Trung Đông là một vấn đề nghiêm trọng dẫn đến ngày Chúa tái lâm và sự chuyển đổi thời đại sang Vương quốc ngàn năm. Các quốc gia Á-rập xung quanh dường như không có cách nào đối phó nổi quốc gia Israel nhỏ bé của người Do thái.
Việc tái lập Israel làm ứng nghiệm một số lời tiên tri trong kinh thánh. Israel đã được tái lập, Jerusalem đã được hoàn trả và bây giờ cây vả đang ra lá non xanh rờn. Điều nầy khiến chúng ta biết mùa hè đã gần tới rồi. Tuy nhiên, chúng ta không thể nói còn bao lâu nữa thì mùa hè sẽ đến.

--Kết Luận:
Cây Ô-liu là Israel thuộc linh và các dân tộc được cứu rỗi. Mỗi năm cây ô-liu đều sinh ra nhiều nhánh mới. Cây Nho là Israel cách chung chung. Cây Vả là dân Do thái trong quốc gia Israel. Cây vả đã ra lá từ năm 1948 đến nay, nhưng vẫn chưa có trái. Khi nào công việc xây dựng Hội Thánh của Đấng Christ hoàn tất, ngày đó đại nạn sẽ đến. Cây vả sẽ ra trái trong Thiên hi niên.
Rồi ngày đó “Gia-cốp đâm rễ, Y-sơ-ra-ên kết nụ và nở hoa, chắc sẽ ra trái đầy trên mặt đất”. Cây nho thay thế cây vả trong thời vương quốc ngàn năm. Sách Ê-xê-chi-ên chương 48 nói tiên tri rằng trong ngày đó quốc gia Israel sẽ có đủ 12 chi tộc cách đều đặn.Ôi Chúa Jesus, xin Ngài mau đến! Amen.
Minh Khải 1
 
Chúa Jesus phán cùng họ rằng: Mùa gặt thì lớn song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu nguyện Chúa mùa gặt sai con gặt đi vào mùa của Ngài".

Luke 10: 2